hap dan

hap dan

Chủ Nhật, ngày 27 tháng 3 năm 2011

DUONG VA CHAU DI CAU

"Anh liệu mà nói chuyện với nó đi”, mẹ bảo dượng Dan, người đàn ông đang sống chung với mẹ. Lúc ấy khoảng 4 giờ 30 sáng, nhưng tôi đã thức giấc nên nghe rõ mồn một. Không phải việc thức dậy sớm vào lúc 4 giờ 30 sáng là chuyện vui vẻ, nhưng hôm nay dượng Dan và tôi đi câu, nếu là bạn, bạn cũng sẽ dậy để đi cho sớm không thì đến trưa trời nóng bức, mà câu cá tốt nhất vào những giờ sáng sớm. Tôi biết chuyện này, mà dượng Dan cũng vậy, từ nhiều năm nay hàng tuần chúng tôi cùng nhau đi câu nên không có gì mới mẻ cả. Vì vậy, khi nghe đồng hồ báo thức bên phòng mẹ và dượng Dan (sát vách phòng tôi), thì tôi nghe tiếng của mẹ văng vẳng nên khiến tôi tỉnh hẳn. Đi câu trước nay có chuyện gì đâu, sao lần này lại có gì... khang khác nhỉ ?
Đó là lý do khiến tôi áp sát tai vào vách nghe ngóng trong khi hai người đứng ở cửa nhà bếp nói chuyện.
“Anh phải nói rõ với nó !”, tiếng của mẹ la lớn. “Ừ, anh sẽ nói”, dượng Dan đáp, tôi có thể nghe rõ tiếng thở dài sườn sượt trong lời đáp. “Vậy chừng nào đây ?”, mẹ cố ép dượng, “Chừng nào anh mới chịu nói với nó hả ?” “Bữa nay, lúc đi câu ngoài bờ hồ anh sẽ nói, được chưa ?”, lúc này dượng Dan nói với giọng giận dữ. "Lẽ ra anh phải nói chuyện đó từ lâu rồi", mẹ chẳng đếm xỉa gì đến thái độ của dượng Dan. “Được rồi, tôi sẽ nói mà !”.
Mẹ cứ chì chiết : "Liệu mà giữ lời", mẹ nói tiếp, "nếu anh không chịu nói thì chính tôi sẽ là người nói với nó ngay lúc anh về đến nhà. Cứ tin tôi đi, chắc anh cũng không thích cái kiểu tôi kể lể chuyện anh cho nó nghe đâu !" "Thôi được, thôi được ! Cho tôi xin đi, nói mãi", dượng Dan đáp. Tôi quay lại giường, chống cằm suy nghĩ. Chúa ơi, lại có chuyện nữa rồi ! Mẹ và dượng Dan lại cãi nhau, chắc lần này mẹ muốn tống cổ dượng ra đường lần nữa !
Nhưng sự việc hình như không giống như tôi suy đoán. Những chuyện cãi cọ, đấu khẩu trong nhà bếp là chuyện mà tôi thường nghe thấy trong mấy tháng gần đây.
Để xem nào, hình như ở dượng ấy có gì đấy không ổn nên phải ra đi thôi. Ý tôi muốn nói là dượng sống cùng gia đình tôi đã gần mười năm, kể từ lúc cha tôi bỏ nhà theo một cô hầu bàn nào đó ở quán Dixie Diner, lúc ấy là sinh nhật lần thứ tám của tôi. Thế là dượng Dan không chỉ trở thành "ba mới" của tôi, mà còn là người bạn thân nhất của tôi. Thực tình chắc mẹ cũng không muốn đuổi dượng ra khỏi nhà. Chuyện cãi vả chỉ là tạm thời, chuyện nhỏ thôi rồi sẽ quên ngay... nhưng đâu có cái kiểu phải ra "thông cáo báo chí" thế này. Lần nào cũng vậy, cứ mỗi trận đấu khẩu là tôi lại nghe những lời đại loại thế này... "Gom đồ đạc và cút ngay lập tức".
Tôi nghĩ chuyện này chắc ít nhiều gì cũng ảnh hưởng đến mình. Sau khi hết hè tôi sắp vào đại học. Nhưng rồi khi tôi về nhà lúc ấy.... sẽ ở đâu ?

Có thể tôi phải ghi danh học ở một trường nhỏ. Nhưng liệu mẹ có đủ khả năng chỉ trả mọi chi phí cho căn nhà này nếu không có nửa phần đóng góp của dượng Dan hàng tháng, hay là lúc ấy hai mẹ con phải thuê căn hộ một phòng còn tôi lúc về nhà phải ra ghế sofa mà ngủ ! Tôi cảm thấy mình giống như chú chim nhỏ, tới một ngày mà chim mẹ buộc nó rời tổ, hoặc sẽ chắp cánh bay đi, hoặc phải rơi xuống đất mà chết ! Lúc 5 giờ, mẹ gọi tôi dậy, chỉ kịp thay quần áo, chuẩn bị xe cộ và sẽ ăn sáng dọc đường. Ngoài khẩu phần ăn mang theo còn có cả cà phê (tôi bắt đầu uống cà phê từ lúc mười sáu tuổi, một thói quen mỗi khi đi câu). Lúc 5 giờ 30, dượng Dan cùng tôi rời nhà lên đường. Mỗi lúc dượng Dan đằng hắng là tôi giật mình, nơm nớp lo sợ. Thông thường, khi lên xe chúng tôi cười cười nói nói vui vẻ. Nhưng lần này, không khí im lặng bao trùm đến ngột ngạt, khó chịu. Theo dự kiến, chúng tôi đến hồ khoảng sáu giờ mười lăm, chỉ sớm một chút trước khi mặt trời mọc. Bầu trời vẫn nhạt màu, sương mỏng vẫn giăng phủ mặt hồ. Không khí ẩm thấp nhưng không lạnh lắm... Có lẽ hôm nay là một ngày nắng đẹp.
Chúng tôi bơi xuồng ra giữa hồ, mái dầm rẽ nước nghe róc rách. Tôi chèo trong khi dượng Dan ngồi nhìn mông lung ra giữa hồ, tôi để ý rất kỹ nên thấy như thế. dượng Dan có gương mặt xương chữ điền, cằm chẻ tạo một vùng lõm sâu rõ ràng. Trông dượng rất đạo mạo, trang nghiêm giống như cái hồ, hàng thông và làn sương giá sáng nay.
Bơi một lúc thì chúng tôi đã ra khá xa vì không còn nhìn thấy bờ hồ trong sương mù nữa, cây cối ven hồ chỉ là những chiếc bóng màu xám nhạt. Theo thường lệ thì đây là chỗ lý tưởng dừng lại để câu cá, tôi ngừng lại và cả hai mắc mồi và thả dây câu xuống nước.
Có lẽ đây là thời điểm thuận tiện nhất để dượng Dan nói chuyện với tôi. Tôi sốt ruột chờ đợi, còn sự im lặng cứ kéo dài mãi. "Dượng Dan này", sau một lúc chờ đợi, tôi không nhịn nổi nữa nên lên tiếng. Có lúc nào đó bạn chờ nghe tin chẳng lành, nhưng sự chờ đợi còn tệ hại hơn tin tức ấy. "Giữa dượng và mẹ đã xảy ra chuyện gì vậy ?".
ượng Dan hỏi ngay : “Ai bảo cháu như thế ?". “Cháu ngủ gần nhà bếp, dượng không nhớ sao ?”, tôi đáp. Tôi hít một hơi dài, nhất định phải nói những điều cho dù mình không muốn nói. “Nếu mẹ cháu đuổi dượng đi thì cháu buồn lắm.” Những lời tôi vừa nói giống như một tảng đá lớn, nặng nề làm sao. Nhưng ít nhất là tôi đã trút được gánh nặng ấy khi đã nói thành lời.
“Yên tâm đi”, dượng Dan nói, “mẹ cháu sẽ không đuổi dượng đi đâu“.
“Sao kỳ vậy ?”, tôi ngạc nhiên vì chuyện này. Chính tai tôi nghe rõ mồn một kia mà !
Sự im lặng trở lại một lúc và chính tôi là người phá vỡ sự im lặng đáng sợ ấy.
"Dượng Dan, dượng đừng dối cháu", tôi nói, "Có chuyện gì vậy ? Nếu quả thực mẹ cháu không muốn dượng đi, vậy chuyện hai người cãi nhau và... Cháu nghe qua tường rất rõ... Ý cháu là, nói thì nghe hơi kỳ cục, nhưng nếu không phải vì chuyện mẹ cháu đuổi dượng thì sao hai người lại cãi nhau ?".

"Chính cháu nghe chúng tôi nói chuyện phải không ?", Dan nói, "Dám rình mò nghe lén chuyện người lớn hả ?". “Chỉ tình cờ thôi”, tôi đáp, “dượng và mẹ cháu cãi nhau lớn tiếng ai mà không nghe được. Cháu không can ngăn được nhưng cháu nghe hết. Đó chính là lý do vì sao cháu nghĩ là mẹ cháu muốn dượng dọn đồ đi khỏi nhà lần nữa. Cháu muốn nói năm ngoái, sau khi cãi nhau một trận đã đời, dượng cũng đã dọn đồ đi gần cả tháng rồi còn gì ?”.
“Đó chẳng qua là chuyện bất đồng ý kiến giữa mẹ cháu với dượng, Mike ạ”, dượng Dan nói, “tất cả chỉ có thế. Mà mẹ cháu cứ khăng khăng giữ nguyên quan điểm của mình”.
“Đó là chuyện gì vậy”, tôi hỏi, “sao mẹ bảo dượng nói với cháu nếu không mẹ sẽ đích thân nói, đó là chuyện gì vậy ?”. “Để sau hẳn hay”, dượng Dan nói với thái độ dứt khoát.
“Cũng tốt thôi”, tôi đáp cụt lũn rồi im lặng. Tôi không biết lúc này mình nghĩ gì. Nhưng trong đầu tôi lại lởn vởn chuyện dượng Dan bị mẹ tống ra khỏi nhà lần nữa, tôi không biết phải làm sao đây. Thôi kệ, nếu mẹ muốn thì sớm muộn bà cũng không thể giữ nổi căn nhà. Lúc ở trường về tôi đành phải ra ghế sofa mà ngủ thôi. Bằng không, muốn ngủ yên trên cái giường của mình thì kiếm cái trường xoàng xoàng nào đó ở địa phương mà học.

“Mà này Mike, chuyện giữa cháu với Phyllis ra sao rồi ?”, dượng Dan chợt hỏi.
“Hả ? Ồ... cũng không có gì cả”, tôi đáp. Phyllis là bí danh tôi đặt cho Phil, người bạn trai gần đây của tôi. Với Phil, tôi chưa hề đụng chạm gì nó cả, vì Phil là thằng con trai chơi trong đội bóng, nhưng nó luôn ám ảnh trong trí tưởng tượng của tôi, thế là tôi phịa ra chuyện đó là một cô gái cổ động viên đội bóng cùng học chung lớp với Phil và tôi, hò hẹn yêu đương với tôi. Cái tên Phyllis được gán cho cô gái ấy, nhưng quen khá lâu nên tôi đành phải "chia tay" với cô gái trước khi cô gái ấy buộc phải đến gặp gia đình tôi, và tôi lại kiếm một thằng con trai khác trong trường để làm nền cho trí ttưởng tượng của mình. “Chắc cũng hẹn hò nhau rồi hả ?”, dượng Dan hỏi. “À phải, nhưng có chuyện gì vậy dượng ?” Tôi bối rối một phút nhưng trớ thật nhanh bằng một câu hỏi. "Nghe nói cháu định đưa bạn gái về nhà chơi dượng hơi ngạc nhiên, chỉ muốn gặp một người trong số họ mà thôi” Dan đáp. “Dạ”, tôi đáp , “để rồi cháu sẽ giới thiệu, thật mà. Chỉ có điều hơi kỳ kỳ là..., dượng biết không ? Dượng gặp một người con gái, đúng như trong trí tưởng tượng của dượng. Chuyện đó không giống như chuyện cua gái, chim chuột nay người này mai người khác, cháu nói thật đấy.“ “Thì ra đó là lý do một thời gian thật lâu mà gia đình chỉ nghe nhắc tới một cô duy nhất ?”, Dan lấp lững nói. "Cháu cũng quen những cô khác chứ", tôi lúng túng. Tôi ghét nói dối, nhưng phải nói toàn bộ sự thật về mình thì tôi càng ghét hơn. "Cháu chỉ đề cập tới người cháu có tình cảm đặc biệt thôi". “Như là Phyllis phải không ?”, dượng hỏi. “Đại loại như vậy”. “Hay là Marcia, hay Thea hoặc là Davida,” Dan nói gằn giọng. “Phải phải”, tôi đáp vội. Càng gần đến sự thật thì tôi càng quên nhiều thứ.
“Cuối tuần rồi dượng gặp một chuyện khá thú vị”, dượng Dan nói tiếp, “dượng lấy cuốn niên giám trường cháu khỏi kệ sách. Chỉ tò mò muốn biết cháu quen với kiểu con gái thế nào thôi...”
“Sao hả ?”, tôi giật mình, bụng tôi đánh lô tô. “Đúng thế”, Dan nói, “dượng nghe kể hầu hết đám con gái trong lớp cháu, chỉ cần tìm tên trong niên giám là ra ngay, mà cháu có bao giờ bảo bọn con gái ấy có họ gì đâu chứ, chuyện đó cháu hiểu rõ mà“
“Dà”, tôi đáp nhỏ xíu. “Nhưng dượng không tài nào tìm ra những cái tên như Phyllis, Marcia, Thea hay là Davida”, ông tủm tỉm cười nói tiếp, “nhưng chỉ thấy toàn là Phillip, Mark, Theo và David.” Trong trường hợp của bạn, bạn sẽ nói gì đây ? Bạn nói gì khi những chuyện bịa đặt lâu nay bị phát hiện. Tôi đã dựng nên cả một câu chuyện, nhưng bây giờ thì chẳng ích lợi gì nữa rồi. "Dượng Dan này...", sau một hồi tôi mới lên tiếng. "Gì nào, Mike ?", Dan hỏi.
"Cháu xin lỗi", tôi nói. Tôi nghĩ rằng có lẽ đây là câu nói tốt nhất vào lúc này.
"Không việc gì đâu Mike", dượng Dan nói, "Sớm hay muộn thì dượng cũng biết chuyện này. Không chừng biết được theo cách này cũng có cái hay của nó". "Cháu sẽ vào đại học", tôi nói tiếp, "nếu dượng không thích gặp mặt cháu thì cháu ở hẳn trong trường, không về nhà nữa. Cháu muốn nói là nếu dượng cảm thấy xấu hổ vì sự hiện diện của cháu trong gia đình". "Dượng muốn thế ư ? Thật đáng thương cho cháu ! Dượng chỉ muốn cháu ở nhà, đi học chỉ bấy nhiêu đó thôi ! Nếu cháu muốn hò hẹn với cậu con trai đó, tên nó là gì nhỉ, à... Phillip phải không ?", tôi gật đầu, dượng Dan nói tiếp, "thì dẫn cậu ấy gặp dượng, dượng cũng muốn gặp một lần cho biết". "Nhưng cháu đâu có hẹn hò gì với Phillip đâu", tôi nói, "cháu chỉ tưởng tượng thôi".
"Có phải cái cậu con trai tóc vàng hay mặc áo jacket đội bóng, cái cậu có vết sẹo nhỏ bên má phải đấy không ?". "Dạ phải", tôi đáp. "Trông cậu ấy cũng bảnh trai nhỉ", Dan nói, "giờ thì dượng hiểu tại sao cháu lại khoái nó rồi". Tôi như bị nghẹn ngang ở họng, chắc bạn cũng có thể đoán ra rồi. "Mẹ cháu có biết chuyện này không ?" "Chưa", Dan nói, "cháu nên tìm cơ hội để nói rõ cho bà ấy biết. Chỉ có điều là đừng vội nản lòng khi bà ấy la mắng. Hãy cho bà ấy cơ hội để hiểu biết thêm về cháu. Nếu bà ấy vẫn không chịu hiểu, hãy kiên nhẫn".
“Cháu hứa sẽ làm như thế”, tôi đáp. “Vậy mới tốt chứ”, dượng Dan nói, “Nói chuyện nãy giờ mà không có con nào cắn câu cả. dượng nghĩ hôm nay trời còn lạnh nên chưa câu được đâu. Mình quay vào bờ kiếm chỗ nào ấm áp một chút, một giờ sau quay ra đây cũng được".
Tôi gật đầu : "Mình có thể câu ở ngay bờ hồ, ở đó nước ấm hơn".
"Ý kiến hay đấy", Dan nói. Bây giờ đến lượt dượng Dan chèo xuồng, chúng tôi thường đổi tua như thế. Dượng cứ nhắm bờ hồ mà khua mái dầm. Được nửa đường bỗng dượng Dan lên tiếng :
"Còn một chuyện nữa, Mike". “Gì ạ ?“ “Cháu có làm chuyện đó với ai chưa ?“
“Ý dượng nói chuyện làm tình ?”, tôi hỏi. dượng Dan gật đầu. “Dạ chưa. Cháu nghĩ mình có thể tìm người qua các mục rao vặt trong báo hay là tới mấy quán bar, nhưng... cháu cũng không biết nữa. Cháu thấy cách đó hơi dơ dáng làm sao. Cháu chỉ hy vọng tìm một ai đó, dượng biết đấy, một người nào đó thật đặc biệt. Chắc là cháu không si mê đâu, nhưng cháu muốn chí ít cũng biết ít nhiều về người đó". "Lần đầu bao giờ cũng là lần đặc biệt cả", dượng Dan nói, "dượng hiểu chuyện ấy vì lần đầu của dượng cũng giống như những gì cháu nói, thật lạ lùng".
"Lạ như thế nào ạ ?" "Mình sắp tới bờ rồi", dượng Dan nói. Tôi nhìn quanh, chúng tôi đang hướng tới một gò đất cao đầy cỏ. "Dượng tính tới đó sao ? Nông quá không câu được cá đâu ! tôi nói. "Mình còn khối chuyện làm hay hơn là câu cá", Dan đáp.
"Làm gì nào ?", tôi thắc mắc. "Sự thật", Dan đáp, "Đã đến lúc phải nói thật mọi thứ, cháu không nghĩ thế sao ?" Đến lúc nói chuyện với nhau. "Dạ được", tôi đáp.
Tôi không hỏi thêm câu nào, chỉ phụ với dượng Dan kéo xuồng lên bờ và theo ông vào bãi cỏ. Có lối mòn đi vào giữa trảng cỏ và cây cối. Năm ngoái chúng tôi cũng đã tới đây, năm nay cũng thế. Một cây cao bị đổ, những cành trơ trụi, vài chỗ còn chút ít lá xanh, nhưng ngã dài trên mặt đất. Dan ngồi lên thân cây kế bên tôi. Dan bắt đầu : "Nói cho dượng biết đi Mike, cháu thích loại đàn ông nào ?" Ô, tôi không mong đợi câu hỏi như thế này ! "Ưm... cháu không biết nữa", tôi đáp, "chắc phải là người dễ coi một chút". Tôi ngó cúi đầu ngó xuống đất, một chú ong đen rơi trên cỏ đang bò loanh quanh. “Dễ coi ư ?”, dượng Dan nói, “cháu làm dượng nghĩ tới 4 cậu con trai cháu chọn”. Tôi bẻn lẻn cười, "Dạ, dễ coi là đẹp trai đó. Nhưng ý cháu là tử tế kìa. Tức là người đó cháu có thể yêu thương được". "Dượng hiểu rồi", Dan đáp quàng tay qua vai tôi, "Tức là một người mà cháu có thể tâm sự. Một người mà cháu dám thổ lộ chuyện đời mình với người đó, một người đồng cảm với cháu về những điều cháu quan tâm, một người sẽ sẳn sàng đi theo cháu tới cùng trời cuối đất, chia sẻ với cháu từng miếng ăn, giấc ngủ và những chuyện thầm kín..." Tôi bật cười : "Chắc là dượng đọc được ý nghĩ trong đầu cháu, dượng Dan". "Không phải thế, đó là kiểu người ai ai cũng muốn có
cả"ông đằng hắng rồi nói tiếp, "Cho dượng hỏi, nhưng nếu người đó lớn tuổi hơn cháu thì sao ?"."Làm gì có !", tôi đáp, "À, ý cháu muốn nói là nếu như người đó hội đủ các điều kiện kia, thì cháu đâu có ngu chỉ vì chuyện tuổi tác mà bỏ qua". Dan chộp tay tôi, "nhưng còn chuyện dễ nhìn thì sao ?". "Ư...m", tôi vừa nói, vừa nhìn tay ông đang nắm tay tôi, những ngón tay lông lá bám chặt tay tôi. "Nếu có người nào đó giống như dượng thì người đó có cơ hội đến với cháu không hả ?", Dan nói vẻ mặt căng thẳng. Bàn tay ông xiết chặt hơi đau.
Tôi quay sang nhìn vào mặt ông, mắt ông đang chờ đợi câu trả lời, gương mặt ông căng thẳng, đôi môi... run run, khao khát.Ông cúi xuống, đôi môi ấy sắp chạm vào môi tôi. Tôi lắp bắp điều gì đó vô nghĩa. Ông vội rời khỏi môi tôi, "Em nói gì ? Không thích anh ư ?"
Tôi thật sự lúng túng : "Cháu... Dan... cháu..""Nếu em không thích, cứ nói không là được", ông nói rõ.Tôi nuốt nước miếng một cách khó nhọc, rồi nói : "Nhưng... có ạ".Nụ cười trên môi Dan rạng rỡ như ánh mặt trời. Dan cúi xuống, nhưng chưa được nửa đường đã gặp môi tôi. Môi ông ấm nồng, chiếc lưỡi luồn vào trong miệng tôi ! Tôi nút lưỡi ông, nếm thử mùi vị đàn ông thế nào, chính Dan, người đã sống với tôi trong mười năm qua với những ngày cuối tuần hạnh phúc.... Đến khi ông rời môi tôi và ngấu nghiến bờ vai thì tôi mới nói được một câu : "Ôi Dan ơi, em yêu anh lắm !". “Anh cũng yêu em, Mike ạ”, ông đáp, “Chúa ơi, anh từng
chờ đợi những ngày cuối tuần như thế này đã lâu rồi ! Ngay cả khi tìm được rồi cũng phải để anh thử mới được !". “Phải đấy anh”, tôi đáp khi tay ông luồn vào quần bóp hai hòn dái tôi, “Phải đấy, anh à !” tôi lập lại và bàn tay tôi bò qua đùi ông. Ông để tôi nằm ngữa trên thân cây, rồi cởi bỏ áo jacket, sơ mi. Cái áo bật tung cúc bởi khát vọng mãnh liệt của ông, bên trong là phần thân thể trần trụi của tôi, tay ông rờ rẫm, vuốt ve, ôi Dan đang mò tôi !
"Ôi, Dan ơi !", tôi thở gấp, "Dan ơi, em... !". Nụ hôn của ông không để tôi nói thêm lời nào.
Ông dạng háng ngang thân cây, dở chân tôi lên cao và nằm đè lên trên người tôi, lúc này háng chúng tôi cạ vào nhau, còn tay tôi bấu vào mông Dan bóp nắn, tôi ghì ông sát vào người tôi và đẩy ông sàng lắc qua lại, tôi điếng người khi cặc ông và cặc tôi cọ xát vào nhau. Ôi tuyệt quá, phải chăng đây là lần đầu tôi cùng với tình nhân của mẹ, cùng với người bạn thân thiết nhất của mình làm tình với nhau ? Phải, chính thế Có còn ai tốt hơn ông ? Có còn ai khác tôi yêu được, còn ai tôi có thể chia sẻ mọi thứ, còn ai tôi có thể trao thân được chứ ?
Giày vớ, quần dài, áo khoác, sơ mi lần lượt rơi xuống như trong mơ, tôi bị nhào nặn trong đôi tay khỏe mạnh của ông. Ông đang chăm sóc, lo lắng cho tôi, mọi thứ ông muốn đều tốt cả. Rồi chính Dan cũng cởi bỏ quần áo trên người mình trong lúc tôi đang trần truồng nằm đó ngắm nhìn ông, người đàn ông tôi yêu, đang sẵn sàng vì tôi. Thời tiết còn lạnh, nhưng tôi không còn cảm nhận được không gian bên ngoài, hai đầu vú ông săn lại vì hơi lạnh, mà vì đang cảm thấy sướng cũng không biết chừng, nhưng khi ông nằm đè lên người tôi thì thân thể ông toát ra hơi ấm, thật ấm ! Lúc này sương mờ đã tan, mặt trời ló dạng góc trời xa, đối với tôi như thế đã ấm áp lắm rồi. Tôi cảm thấy con cặc Dan như khúc củi cứng ngắc tròn lẳn nhơm nhớp tiết ra nước nhờn khi cọ vào cặc tôi, khiến lớp quy đầu cặc tôi vuột xuống, cái cảm giác lúc đầu cặc lỏ ra trượt trên thân cặc ông khiến tôi quíu người. Ôi, cặc đè trên cặc, người đè trên người, thịt da áp sát thịt da. Tất cả chỉ khiến tôi đê mê sung sướng hơn lên. Không nhịn nổi nữa, tôi bật thành tiếng : "Dan, để cho em bú anh đi !". Nổi đam mê nhục dục, sự thống khoái xác thịt đã khiến tôi mất cả ý niệm về cái gọi là mắc cỡ, ngượng ngùng hay e thẹn, nó đòi hỏi thúc bách tôi phải cần có nhiều hơn nơi Dan, mạnh mẽ hơn thế nữa ! "Em muốn bú cặc anh, cho em bú đi anh !"
Ông mỉm cười, vẫn dạng háng trên súc gỗ ngay trên ngực tôi, đôi chân kềnh càng của ông dang rộng để chịu trọng lượng cơ thể mà vẫn không đè nặng trên người tôi, ông đẩy cặc tới trước...
Người ông đầy lông : ngực lông, bụng lông, háng lông và... cặc cũng đầy lông nốt ! Con cặc to tướng cứng ngắc và gân guốc đẩy tới. Tôi chạm lưỡi nếm thử đầu cặc, những giọt trong suốt nhơn nhớt và mặn mà dính đầu lưỡi, tôi hơi sờ sợ nên co lưỡi vào, con cặc ông rời khỏi môi tôi lắc lư, thế là giọt tinh chảy lòng thòng xuống cổ tôi. Nhưng nỗi háo hức đã khiến tôi không chịu được và tôi ngoạm đầu khấc vào miệng, lần đầu trong đời tôi nếm thử cặc ông, lần đầu trong đời tôi mới biết hương vị ngọt ngào say đắm khi nếm cặc đàn ông để biết thế nào là nóng hổi, thế nào là mềm là cứng, thế nào là mặn là ngọt trong đầu lưỡi của mình.
"Ôi, Mike, em làm như thế phải rồi đấy. Hãy làm cho cặc
anh sướng nữa đi, nút hết khi của anh đi, anh dành hết cho em đó". Không cần phải nói, chuyện đó tôi biết mà ! Trước đây tôi cùng một thằng bạn xem phim con heo, thấy đứa con gái bú cặc người đàn ông, lúc đó tôi rùng mình khi tưởng tượng rằng mình là đứa con gái ấy đang bú con cặc bự của thằng đàn ông kia, giờ không cần tưởng tượng gì ráo, mình có con cặc riêng cho mình để bú rồi ! Tôi nút con cặc Dan sâu vào trong, giữ lại một lúc, rồi kéo ra, bắt chước cái kiểu cô gái làm trong phim. Nhưng đứa con gái ấy đang đóng phim, còn tôi thì làm thật tình nên tôi thấy Dan rên lên, tay ông quờ quạng ấn đầu tôi sát vào cố để cặc thọc sâu hơn, cũng là cử chỉ ngầm cho tôi biết làm cách nào để thỏa mãn một người đàn ông, bằng cách ép tôi bú nhanh hơn, mạnh hơn ! Chẳng mấy chốc thì tôi đã theo kịp nhịp đẩy của tay Dan, cứ vào vào ra ra, ông càng rên dữ hơn mà không để ý gì xung quanh. May thay, ở đây là nơi vắng vẻ... Những tiếng rên rĩ của ông càng khiến cơn nứng tình của tôi bùng cháy dữ dội, nhưng tôi thực tình trước đây tôi nhận ra điều đó. Nếu chỉ thủ dâm thì bạn khó có thể cảm nhận hoặc đoán biết được lần đầu chung đụng xác thịt với một người đàn ông khác như thế nào, những hành động không chỉ là những động tác máy móc mà còn đem lại cho đối phương và cho riêng bản thân mình những cảm xúc kỳ lạ, sung sướng và càng kích thích hơn khi bạn thỏa mãn người đàn ông khác mà người này rên la dữ dội, vặn vẹo thân mình, những cảm xúc của người đó đồng thời cũng là cảm xúc của chính bạn. Bây giờ chính là lúc tôi cũng hừng hực như Dan, Dan đã là người tình của tôi rồi. Sự thay đổi này có thật, không thể chối bỏ được mà cũng không thể quay lại như trước được. Lúc thấy tôi hơi mỏi mê, Dan cúi xuống nói nhỏ : "Anh biết mà Mike, em còn phải có thêm thời gian. Em nghỉ một chút đi, để anh làm cho em".
Tôi trố mắt nhìn khi thấy ông thụt lùi dần ra sau và cúi xuống, tay cầm cặc tôi, sau đó thì đẩy cặc vào miệng. Tôi cắn chặt răng khi cơn sóng đam mê vụt dâng lên trước những động tác nhà nghề của cặp môi Dan. "Ôi Dan ơi, anh chơi em sướng quá, anh làm em chết mất Dan ơi !", tôi gào lên, "Ôi chết em rồi Dan ơi !" Tôi kêu là như điên trong lúc hưng phấn cứ không ngừng tăng dần. Nhưng sau đó thì ông ngưng lại. "Em sung quá, phải không ? Suýt nữa thì ra rồi còn gì !" “Kệ nó”, tôi thúc giục, “Bú cặc em chút nữa đi”. Dan lắc đầu : “Bữa nay mình còn có chuyện phải làm, Mike ạ. Anh không muốn để cho bất kỳ ai lấy em. Anh muốn chính anh phá trinh em, chịu không. ? Bú cho ướt cặc anh để làm trơn, anh sẽ đụ em đó, muốn cặc anh đụ không hả ?”. Ông chống nạnh, hẩy đì ra trước, con cặc lông lá lỏ đầu khấc bóng lưỡng đang ngóc lên khiêu khích. Tôi nhìn đờ đẫn, không chớp mắt, miệng mấp máy nói một cách vô thức
"Cặc anh...", tôi lắp bắp, "... em muốn anh, muốn cặc anh...., em muốn.... ".
Như cái máy, tôi quỳ xuống chân ông và làm những điều Dan vừa nói. Nước bọt tiết ra lẫn dịch trong từ đầu cặc ông khiến con cặc trơn láng, nhưng vẫn chưa đủ.
“Coi nào anh bạn, nhả nước bọt nhiều vào”, Dan giục, “anh chờ không nổi nữa đâu, lẹ lên, làm cho thật ướt vào !” Sau một lúc thì con cặc ông trơn tuột như da lươn. Đây chính là điều Dan cần, tôi nhận ra điều đó khi ông rút cặc khỏi miệng tôi.
“Đủ rồi Mike”, Dan nói trong tiếng rên, “Quay lại, khom lưng xuống, mình chơi ngay mới được”. Tôi chổng khu, tay vịn vào cành cây nằm sát đât, sau khi thấy mông mát rượi vì khí lạnh ban sáng thì tôi giật mình vì lổ đít bỗng ướt nhẹp khi đầu cặc Dan dí vào ! Con cặc đẩy mạnh vào lổ, nó nong giãn cơ vòng cho tới lúc chui tuột vào trong.

"Ôi chao !", tôi rên lên, một phần vì ngạc nhiên. Con cặc ông cũng không khác với đàn ông bình thường là bao, nhưng với cái lổ còn trinh như tôi thì nó như cái đầu gậy bóng chày chọt vào ! Tôi có cảm giác mình biết được từng xăng ti mét một đang cắm sâu vào trong lổ, tôi rên lớn, người tôi căng ra và bụp một phát như bị vỡ tung "Ôi... đau quá.... a.... a....". Tôi la lên.
Dan thở hổn hển : "Không sao đâu, lần đầu bao giờ cũng đau, cứ thả lỏng người ra đi Mike. Rồi em sẽ thấy ! Thả lỏng một chút nữa !". Trời ơi, đau quá xá ! Tôi la lớn và không hiểu sao mình có thể làm thằng đồng tính được chứ ! Nhưng con đường tôi đã lựa chọn, tôi không thể cản ông lại được nữa rồi. Ông thụt cặc như điên khiến tôi mất thăng bằng chúi đầu xuống đất, hai chân còn móc vào súc gỗ, ông cứ thế bước xéo vẫn dạng háng trên súc gỗ từ đâm cặc giã xuống như không còn ngày mai ! Tới lúc này thì tôi không còn có thể cục cựa gì nữa - chân trên cây, đầu chạm đất - và khi ông cắm lút cán và sàng lắc thì người tôi như bị đóng đinh trên súc gỗ.
Dan lảm nhảm : “Ôi, Mike ơi, anh vô được rồi, anh đang phá trinh em, Mike ơi ! Dái anh đang sôi sùng sục đây cưng. Dậy đi, đứng đụ mới đã, anh sướng em cũng sướng, cưng ơi !”.
Tôi nắm tay ông gượng dậy, chàng hảng qua súc gỗ. Từ đằng sau cặc ông kéo ra thụt vào lổ đít tôi lia lịa. Lúc này ít nhiều tôi đã bớt đau một chút nên nhận ra mình đang bị đụ, à không... được đụ mới đúng, tôi nhận ra rằng người bạn thân nhất của tôi đang đụ tôi, tôi rên nho nhỏ vì con cặc Dan bắt đầu làm tôi nứng trở lại. Chúa ơi, Dan đang đụ tôi, ôi, đụ em đi Dan, đụ em nữa đi, ôi...trời ! Những lời như vậy cứ tuôn ra khỏi miệng tôi, thúc giục, khao khát, thèm muốn, lổ đít tôi thắt lại mỗi khi Dan cắm cặc đâm lút vào trong và chưa kịp giãn ra thì cặc Dan kéo ra thì tôi đã quíu, tay chân bủn rũn, lớp cơ càng thít chặt hơn nữa. Dan chỉ còn biết la a... a... chứ không thể nói được lời nào. Ô, những âm thanh đó tôi nghe từ chính miệng một người đàn ông, tôi làm Dan sướng lắm sao ? Chỉ nghĩ được thế thì tôi đã muốn trào ra, "Ôi chao, em ra mất Dan ơi !" là câu nói duy nhất kịp lúc trước khi tôi không thể cưỡng lại được. Tôi bắn tinh ra súc gỗ như mưa. "Ôi, Mike... a.... a.... !". Chỉ thế, Dan chỉ la như thế, tôi nhận ra con cặc Dan phình to và bắn phụt vào trong tôi những dòng ấm nóng trong khi ông giữ chặc mông tôi mà nắc như điên. Bạch, bạch, bạch.., tiếng kêu lạch bạch liên tục khi háng Dan vỗ vào mông tôi khiến tôi cũng không kềm nỗi cơn hứng chưa dứt, tôi rên như tiếng con thú bị thương, bị kẻ khác đâm ... "A.... a..." Và rồi, tôi phục người trên súc gỗ, mệt rã rời, hai chân run rẫy, Dan hầu như ra cùng lúc với tôi, ông nằm đè lên lưng, hai tay ôm choàng lấy tôi, mệt lữ... vì đụ !
Cả ngày hôm đó, chúng tôi quên phức chuyện câu cá. Chúng tôi cũng chẳng nhớ mình đã mang thức ăn còn để trên xe tải, chúng tôi trần truồng trên trảng cỏ quấn lấy nhau, bây giờ trảng cỏ, khúc cây chính là nhà chúng tôi, là chỗ riêng của chúng tôi. Làm tình xong chúng tôi lại nghỉ ngơi và sau đó là làm tình tiếp tục. Dan đụ tôi hai hay ba lần nữa, những lúc ngơi nghỉ chúng tôi nằm ôm nhau trong tư thế 69 bú cặc của nhau cho tới khi khí bắn vào miệng nhau và lại cùng uống cạn. Thật không thể tưởng tượng rằng tôi lại dâm và dai sức như thế !
Tới khi mặt trời lặn chúng tôi mới chịu buông ra, gom quần áo, mặc vào rồi quay về xe tải. Lúc ấy tranh thủ ăn qua loa rồi lái xe về nhà. Đi được nửa đường, tôi chợt nhớ một việc "Anh Dan này, anh vẫn chưa nói với em một chuyện". “Chuyện gì nào ?”, Dan hỏi tôi.“Thì chuyện mẹ bảo anh nói với em đó, nhớ chưa ?”, tôi nhắc. “À, ra thế”, Dan nhún vai nói, “Bà ấy bảo anh phải nói rõ với em rằng anh là người đồng tính chỉ có thế”. “Anh sao ?”, tôi trợn mắt cứ như là tôi không biết chuyện đó dù chúng tôi đã làm tình với nhau. Nhưng trong lòng tôi thầm phục Dan thành thạo chuyện ái ân biết chừng nào ! "Nhưng... nhưng anh với mẹ em.... hai người...", tôi nói một cách khó khăn vì không tài nào nói rõ được ý định của mình.
Dan lại nhún vai, dù có chút ngượng nghịu, "Đàn ông đồng tính vẫn có thể làm tình với đàn bà nếu cần phải như thế. Thây kệ, tới chừng bà ấy biết chuyện thì mình cũng ăn ở với nhau chán rồi. Như vậy cũng hay, hai người mình ở chung thì tiện biết bao nhiêu".
"Nhưng mà...nhưng tại sao lúc em kể chuyện em với anh, anh lại không nói anh là... như vậy ?", tôi nhấm nhẳn nói. Dan cười khì : “Không nói với em vì chuyện đó đã rõ quá rồi còn gì !”, Dan tiếp lời, “Ý anh là em có thể suy ra rằng anh học cái cách bú... ở đâu ra đuợc như thế ?”
“Ở mấy thằng đàn ông khác chứ gì ?”, tôi nhăn nhó. “Ừ”, Dan thừa nhận, “anh có đi mấy chỗ để xả.... khí, ứ lâu trong dái khó chịu lắm”, ông nói tiếp, “nhưng không phải mới đây đâu. Hồi đó anh vô mấy cái nhà vệ sinh công cộng, cảnh sát cứ lâu lâu tóm được mấy người ở đấy, trong đó có anh. Đó là lý do vì sao bà ấy biết anh là gay, anh bị bắt khoảng 1 năm sau khi dọn về ở với bà ấy. Còn tính tình bà ấy thì em biết rồi, bà sợ em sẽ bị sốc khi biết anh là loại người đó nên cứ lần lựa mãi chưa nói cho tới lúc em trưởng thành.”
“Vậy bây giờ thì sao ?”, tôi hỏi Dan, “Cả anh và em đều là gay hết. Bữa nay mình lại làm tình với nhau nữa chứ. Vậy có phải nói với mẹ em không ? Liệu mình còn... ấy được nữa không ?”
“Nhưng em có muốn "ấy"...không nào ?”, Dan nheo mắt cười cợt với tôi. “Dĩ nhiên là muốn rồi, nhưng biết làm sao đây ?”. “Vậy thì tốt rồi”, ông đáp “nếu em còn ở đây và học đại học thì mình còn nhiều cơ hội”. Tôi nghĩ đi nghĩ lại thấy rằng mẹ luôn bận bịu với việc chạy bàn ở quán ăn, Dan thì làm việc tự do, giờ giấc hai người tréo ngoe cẳng ngỗng, còn tôi thì lo đi học. Vậy thì hay rồi, chúng tôi có thể thu xếp thời gian trong tuần để lúc nào đó chỉ có mình Dan và tôi ở nhà, tốt nhất là nguyên cả ngày cho chắc ăn. Dan có thể chui vào phòng tôi ban đêm thay vì cứ phải vác mền gối ra ngoài ngủ hàng đêm. "Chắc được, mình có thể thu xếp được", tôi nói. Khi chúng tôi về tới nhà, mẹ đã đợi cửa. "Sao hả ?", bà liếc Dan dò hỏi.
Dan đáp : “Tôi nói rồi”. "Con thấy cũng không đến nỗi !", tôi mau miệng xác nhận. "Dù sao thì cháu cũng biết chuyện rồi", Dan nói. “Ừ, cũng không ghê gớm lắm đâu con”, bà nói, “Thôi, mang cá vào cho mẹ làm rồi cất vào tủ lạnh”. “Tụi tôi có câu được con nào đâu !” Dan trả lời thay tôi. “Không có lấy một con ?”, bà trợn mắt, “Cả hai đều là đồ ăn hại cả !” Bà mỉm cười khi nói câu đó. “Con không biết”, tôi đáp, “Nhưng con nghĩ cái chính là đi câu cái gì...”, dĩ nhiên là tôi không kể lại toàn bộ câu chuyện nhưng nói như vậy càng làm bà hiểu nhầm rằng Dan dành thời gian giải thích chuyện ông ấy với tôi. Còn chúng tôi cho rằng chuyến đi hôm nay chính là câu... sự thật. Cả hai đều tóm được ... cái cần câu

HẾT

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét