hap dan

hap dan

Thứ Năm, ngày 19 tháng 12 năm 2013

Cửa chùa - author: Ngô Đình Hòa




"Ngày anh đến cây xanh rũ khắp đồi
Ngày anh đi phượng đỏ tơi bời bay
Tiếng chuông chùa chiều buông nơi cửa phật
Đêm cô liêu em nhớ anh nhiều
Dòng sông xanh liễu rủ buồn tan nát
Tuyết rơi đầy cây lạnh chết bên đời
Người đi rồi hồn nằm nơi lạnh lẽo
Tình yêu hỡi hẹn nhau kiếp sau thôi."
Chú tiểu vào chắp tay thưa :
- Bạch thầy, cơm chay đã xong, mời thầy ra thắp nhang và làm lễ.
Sư thầy bước đi chậm rãi, tuổi già lại bệnh sầu muộn kéo dài từ khi còn trẻ mà đổ bệnh từ dạo đó.Trong chùa không ai dám gợi lại chuyện cũ, thậm chí mọi bí mật về sư thầy cũng mơ hồ nghe truyền miệng khá lâu rồi.
Tiếng đọc kinh, tiếng gõ, tiếng kẽng ... của các chư tăng hoà lẫn trong mùi trầm hương, mùi nhang khói, tạo nên một thứ âm thanh sầu não giữa không gian tĩnh mịch buồn bã.Trên bàn thờ, di ảnh người thanh niên tuổi còn rất trẻ, được đặt trang trọng ở đấy lâu năm rồi. Mọi người trong chùa chỉ biết đấy là người thân của sư thầy, và chưa ai biết lý lịch rõ nét về chàng thanh niên trên di ảnh đã ngã màu theo năm tháng ấy là ai? 
Đêm tĩnh mịch rơi trên mái gói rêu phong. Ngoài kia, những cơn mưa mùa hạ xối xả trong gió bão mịt mù, những cánh hoa phượng vỹ đỏ rực bị gió quất tơi tả bay trong gió. Sư thầy khẽ ho khá nặng nhọc, nằm nhìn qua ô cửa sổ mà buồn bã " tội nghiệp thế này, mưa lạnh lắm". Bất giác thầy lần mò lên cổ tìm sợi dây chuyền bằng bạc, cái mặt dây chuyền có hai chữ cái được chạm trỗ chồng dính nhau " N,V ". Bao nhiêu năm rồi sư thầy vẫn đeo nó trên cổ như một báu vật chẳng bao giờ rời nó. Cứ hàng năm đến ngày này, khi những bông hoa phượng nở rực rỡ,tiếng ve kêu inh ỏi, và những cơn mưa mùa hạ.... đổ về những kí ức buồn, đau đớn trên đôi mắt già, để rồi ông không thể sống bình an nơi cửa chùa những năm tháng ân hận, ray rức và cả nhớ thương...
Phần 1 : Đi Tu
Khi còn nhỏ mẹ dắt tay đến gặp chủ trì chùa là một vị cao tăng hiền hậu, gởi Nam vào chùa đi tu.Thầy nhìn kỉ khuôn mặt, rồi à lên một tiếng : " con phúc hậu, phúc hậu lắm, kiếp trước có căn tu. A di đà phật ...". Từ đó Nam ở lại chùa. Mùa đông rất lạnh, mưa lất phất bay, tiếng chuông chùa mỗi sáng rất sớm vẵng lai nghe buồn lắm.
Nam từng nằm mơ thấy vui đùa đám con nít hàng xóm nghich ngợm, chiều chiều cả đám rủ nhau ra ra bờ sông tắm mát mùa hè, rồi chơi những trò chơi con nít. Nam nhớ nên khóc mãi đòi về nhà. Cha bảo : " đem con về đi, nó không quen cảnh ở chùa ". Mẹ rất mộ đạo, nhà lại đông anh em. Không hiếu sao Nam không giống ai trong nhà cả. Ai cũng da ngăm ngăm, mắt ti hí, lại háo thắng.Thế nên đám con nít hàng xóm nhè chừng anh em nhà Nam, vì sợ chơi hội đồng. Nhà mình Nam da trắng, mắt to, môi đỏ.Thế là mẹ bảo nó không phải con nhà này, nó con nhà Phật, mượn thân xác mẹ mà ra, nên gởi con vào chùa.Trong nhà có một đứa đi tu là đem phước lành cho cả nhà.Và Nam phải ở lại chùa.
Sáng sáng... phải dậy từ 5h sáng, vệ sinh sạch sẽ, xong phải ra sân trước chùa quét lá. Những chú tiểu khác phải phụ chuyện bếp núc, gánh nước, hầu ăn cho sư thầy. Nam không làm việc đó, chỉ nghe đám chú tiểu phàn nàn ganh tị kiểu trẻ con :" Ui chao ! Nhà nó giàu nên thầy cưng". Mẹ hay lên chùa cúng lễ và giúp đỡ nhà chùa. Mẹ chăm chỉ đi chùa và kêu gọi người thân, bạn bè giúp đỡ chùa, khi thì gạo, khi thì tiền, cả sửa chữa hư hại nhà chùa.Thời đó đất nước còn bao cấp khó khăn, kiếm được gạo ăn là người có của ăn của để, mẹ mua cả đồ hộp nhập lậu từ đường Lào về cho Nam ăn. Giờ vào chùa phải ăn chay, kham khổ không quen. Mỗi lần về thăm nhà, mẹ bắt cô giúp việc đi chợ mua đồ chay ngon nấu cho Nam ăn. Lần nào Nam phàn nàn : " con không có thích đi tu, ăn khổ lắm ". Cha nghe nóng ruột gan mà la lối mẹ :" bà đem nó về nhà, tu gì mà tu ép con tội nghiệp". Nam ngồi khóc kể mấy chú tiểu trong chùa không ưa con, ăn hiếp con. Mấy người anh quen kiểu anh chị trong xóm mà đùng đùng : " D.M thằng nào to gan ăn hiếp chú, mai lên đánh bỏ mẹ cho biết mặt". Mẹ giận dữ chửi đám anh trai, rồi dẫn Nam vào phòng riêng an ủi, dỗ ngọt. Mẹ bảo thiếu gì mẹ cho tiền xài, rồi mẹ lên chùa dặn sư thầy cho con ăn riêng đầy đủ, mẹ gói xấp tiền trao tận tay sư thầy, mẹ còn cẩn thận bồi dưỡng riêng cho bà bếp
Phần 2 : Người Bạn Mới
Thời gian trôi nhanh thấm thoát đã nhiều năm Nam ở chùa.Tuổi 17, khoẻ mạnh hồng hào, da trắng mịn. Mẹ tự hào vì ai gặp Nam ở chùa đều khen Nam đẹp như Đức Phật. Sáng sáng ...Nam dậy sớm tập võ cùng sư thầy. Ở chùa sư thầy yêu mến Nam nhất trong đám đệ tử của thầy, một phần Nam học rất giỏi, lại khuôn mặt đẹp sáng bừng, mẹ lại hay giúp đỡ chùa. Mẹ làm ăn phát đạt và giàu có nổi tiếng ở thành phố. Mẹ sắm cho Nam chiếc xe máy 86 đi học. Thời ấy có chiếc xe đời 86 là con nhà giàu có, Nam chỉ đi xe máy đến trường và hầu như để sư thầy đi đây đó. Ở trường Nam học cùng đám bạn đời thường, nên cũng vui đùa nghich ngợm như đám bạn. Hè Nam hay đi bơi cùng đám con trai ở lớp. Mỗi lần đi ăn cùng bạn, Nam chỉ ăn chay, và thỉnh thoảng ăn những món ăn cùng lũ bạn : chè, chuối ép, yaout...
Bước vào học kì 2, lớp Nam xuất hiện một chàng trai đến từ cao nguyên đầy nắng và gió, xin nhập hộ khẩu vào lớp Nam. Dáng người cao, da ngăm và khuôn mặt đẹp gió sương. Vũ, cái tên bạn ấy giới thiệu về mình. Đám con gái trầm trồ khen vẻ đẹp lãng tử, giọng nói trầm ấm. Vũ ngồi cùng dãy bàn với Nam ngoài cùng lối đi, thỉnh thoảng Nam bắt gặp ánh mắt Vũ nhìn như dò xét. Chẳng có gì lạ, bởi Nam không giống ai trong lớp, mặc áo nhà chùa đi học.
Ở lớp, Nam học giỏi nhất nhì lớp, thế nên phải phụ trách chức vụ lớp phó học tập. Sáng đến lớp hay giải đáp những bài tập về nhà : toán, hoá, lý... Vũ thường ném ánh mắt ngạc nhiên về phía Nam lạ lùng ?. Có lẻ nó nghĩ một người tu như Nam lại xuất hiện ở cái lớp đời thường như thế này, trông vừa lạ, lại không giống ai. Cả lớp này quen thuộc sự hiện diện của Nam mấy năm ở đây, nên không ai ngạc nhiên mà còn quí mến Nam. Nhà Nam gần trường, lại rộng lớn, mẹ để hẳn phòng học riêng giành cho Nam. Mấy người anh đôi khi bực mình đám bạn ồn ào mỗi sáng gởi xe đầy sân, nói cười ầm cả lên phá tan giấc ngủ, đã thế có hôm ngồi cả buổi ở trong phòng học nhờ Nam giảng bài giúp. Mấy ông anh phải chui vào phòng riêng mà ngồi học. Mẹ thường bênh : " Kệ thầy, tụi bây phải mang ơn thầy, nhà này mình thầy đi tu, gánh nạn thay cho cả nhà, thiệt thòi thân thầy không than vãn, mấy đứa cằn nhằn cái gì !". Cha lại hưởng ứng, ở nhà cha rất nghiêm, nên lời cha nói lập tức có hiệu lực ngay. Mấy người anh riết quen dần, rồi chẳng thèm quan tâm nữa.
Mùa xuân... Bầu trời xám xịt, khí hậu nơi này vẫn lạnh, và những cơn mưa trái mùa kéo dài buồn bã. Mấy hôm nay Vũ bệnh không đến lớp, nhìn qua chỗ Vũ ngồi bỏ trống, bỗng dưng Nam thấy buồn, thấy thương hoàn cảnh Vũ xa nhà đi học, lại trách mình chưa đến thăm Vũ. Đôi mắt Vũ mỗi ngày nhìn Nam thật đáng ghét, vừa soi mói vừa yêu mến, như không làm Nam bận tâm thấy thiếu vắng đôi mắt nhìn Nam vụng trộm quen thuộc mỗi ngày. Cuối cùng Nam đến thăm Vũ. Đi cả con đường khá xa, lại nằm trong ngõ hẻm nhỏ, Vũ thuê ở đây đi học. Ngôi nhà cũ kỉ, có khoảng đất trống trước nhà trồng vài cây ăn quả, và đầu cổng có giàn hoa giấy rở rộ hoa đẹp mắt.
-Vũ ơi !
-Ai thế ?
Vũ lật đật vội vàng đi ra cửa chính nhìn ra cổng, bỗng dưng dừng lại. Cảm giác lạ lạ. 
-Mở cửa coi. Mưa ước hết rồi nè - Nam nói với vào
Vũ sực tỉnh, ngại ngùng chạy ra mở cửa, rồi bảo "đưa xe dắt cho". Bàn tay Vũ ấm áp nắm tay Nam, Nam rụt lại trả tay nắm xe cho Vũ dắt vào. Trong căn phòng một mình chẳng có gì ngoài bộ bàn cũ, cái rương đựng quần áo Vũ đem từ quê xuống, cái giường bằng tre ọp ẹp. Căn phòng ấm áp hẳn lên khi Vũ bật sáng cái đèn dầu. Nam trách mình vô tâm đến thế, mọi người ở lớp bảo Vũ đi làm phụ hồ thêm kiếm tiền nên đỏ bệnh.
- Ăn cháo, uống thuốc chưa ?
Vũ im lặng, nét mặt đượm buồn. Như hiểu ra, Nam lật đật xuống bếp thấy mọi thứ trống trơn. Nam chạy ra xe không nói gì, Vũ theo sau :
- Sao thế?
- Nam về nhà lấy gạo, mua thuốc cho Vũ, bệnh thế này không có gì ăn, không nói ai hết vậy. 
-không sao đâu ! Trời đang mưa mà.
-Vào nhà nghĩ đi, Nam đi lát quay lại.
Ngoài kia, những cơn mưa lất phất, sương lờ mờ bóng dáng Nam lao vút đi trong mưa, chiếc áo màu xám nhạt 'cửa chùa' thấm nước, tự dưng Vũ xúc động thấy len lói vào lòng niềm thương mến.
Đêm...mưa bỗng dưng rất lớn, đường xá ngập trong nước lũ, tiếng sấm chớm tạo nên những âm thanh hãi hùng và nhìn rất rõ từng tia chớp xanh rợn người trên cao dội xuống đất. Vũ rất lo lắng, bồn chồn, đứng ngồi không yên, lóng ngóng nhìn mãi ra cửa. Cuối cùng Nam cũng xuất hiện, chiếc áo mưa mỏng không đủ che chở, ướt đẫm, cái lạnh thấm vào người run rẩy. Vũ lao ra mừng rỡ, nói lớn trong mưa "vào nhà đi". Vũ bá vai dìu Nam vào nhà, chiếc xe máy ngập nước tắt máy, Nam đẩy bộ một đoạn đường vào tận nhà Vũ. Vũ loay hoay lấy khăn khô lau tóc cho Nam, vẻ quan tâm, rồi mở rương lấy bộ quần áo cho Nam mặc. Đưới ánh đèn dầu cơ thể Nam lộ rõ những cơ bắp nhà võ, da trắng mịn như đứa trẻ lên ba. Hai ánh mắt bỗng bắt gặp nhau khi Nam thay đồ, như không lại bối rối, Vũ lãng đi nhìn nơi khác.
Ánh lứa bếp bập bùng tiếng nổ tí tách phát ra từ những thanh củi nhóm lò nấu cháo, Vũ lao đến ôm choàng cổ Nam mà trêu :" Nấu cháo đậu xanh ngon đấy, cả hai ăn luôn, Nam bệnh luôn rồi "," Tại Vũ, bệnh thế này không cho bạn bè biết, có gì xảy ra Vũ hối hận lắm". Vũ xúc động xiết Nam vào gần mình, hơi ấm từ Nam và bếp lò toả vào lòng dễ chịu.
Và đêm ấy, Nam ở lại nhà Vũ, ngoài trời mưa giông bão, nước lũ mỗi lúc mỗi dâng cao. Chiếc chăn nhỏ cuốn lấy hai người, bỡ ngỡ. Nam bối rối nằm yên lặng, rồi trở mình, cả hai im lặng như muốn thổ lộ điều gì khó nói !? Rồi Vũ xoay mình lại, lấy hết can đảm đặt bàn tay nhẹ nhàng choàng qua cổ, đoạn gác chân lên nguời Nam, hơi thở nghe rất rõ bên tai Nam. Một cảm giác lạ đan xen vào lòng, ấm áp, và cả lo sợ. Cơ thể Vũ to khoẻ áp chặt vào người, bàn tay xiết vai Nam kéo gần hơn, tiếng tim đập mạnh nghe khá rõ. Nam cảm nhận được cơ thể rắn chắc cuồn cuộn cọ xát vào Nam, và cả mùi da rám nắng mạnh mẽ của người miền cao nguyên. Nam khẽ run, hai tay đặt lên ngực kiểu nhà chùa, tìm cảm giác bình an từ Vũ, rồi bàn tay rám chắc của Vũ lần mò nắm bàn tay mền mại của Nam bóp nhẹ, đan xen những ngón tay vào nhau, đoạn đưa lên môi, hôn nhẹ lên nó vẻ nâng niu.
Phần 3 : Mối Tình Đầu
Buổi chiều...những hạt sương buông rơi bám nhẹ trên những chiếc lá. Cả đồi thông mênh mông một màu xanh ngát, đẹp tựa một bức tranh, và tiếng gió vi vu qua hàng cây nghe rất rõ. Trên cao bầu trời xanh thẳm, những đám mây trắng lững lờ trôi về phía cuối chân trời xa...
Hai đứa nằm dài bên nhau, tay nắm chặt, lặng yên thanh thản nghe tiếng chim hót gọi bầy, chuẩn bị về tổ báo hiệu màn đêm sắp buông xuống. Những vì sao mọc khá sớm lấp lánh trông thật đẹp. Vũ trở mình đặt cơ thể to khoẻ lên mình Nam, hai ánh mắt nhìn nhau âu yếm, đoạn Vũ hôn vào đôi môi đỏ thắm như thiếu nữ của Nam, những cái hôn ngọt ngào chạy dài mãi trên bờ môi của nhau, và vòng tay lần vào cơ thể mơn trớn tuổi xanh. Vũ thì thầm vào tai Nam : " Vũ yêu Nam nhiều lắm. Nam yêu Vũ nhiều không ?". Nam mĩn cười hạnh phúc, rồi béo nhẹ vào má Vũ :"còn phải hỏi nữa, không biết bao nhiêu lần rồi", " Tại Vũ thích hỏi vậy mà", rồi cả hai điên dại lăn tròn lên nhau, mạnh mẽ mà cuồn nhiệt, hai đôi môi mãi không rời, say sưa giữa bình yên của núi đồi, của cây lá, và của cả hạnh phúc chỉ có Nam và Vũ.
Đêm buông xuống se lạnh...Vũ đi chuẩn bị thức ăn nấu từ chiều, rồi soạn sẵn ra tấm khăn trong túp liều bằng vải. Vài món cơm chay đạm bạc ấm lòng chuyện tình của họ. Nam cứ gắp thức ăn ép Vũ phải ăn, bảo lúc này Vũ gầy hơn, phải ăn nhiều cho khoẻ lên. Nam không cho Vũ đi làm thêm phụ hồ, phải tập trung lo học cho kịp kì thi tốt nghiệp phổ thông và đại học vào mùa hè đến. Vũ ái ngại chuyện Nam giúp tiền cho Vũ hàng tháng, có khi lấy gạo của gia đình, lúc hộp sữa, lúc hộp diêm.... Nam bảo không đáng bao nhiêu mà lo, gia đình Nam giàu nổi tiếng cả thành phố này hầu như ai cũng biết. Thế nên chuyện Nam giúp Vũ đừng bận tâm. Vũ kể hồi đầu gặp Nam ở lớp học, Vũ bị hớp hồn bởi vẻ đẹp trong sáng của Nam, nhưng vì nghĩ Nam là người "xuất gia" nên tình cảm ấy chỉ để trong lòng. Rồi hôm Nam đến thăm Vũ bệnh nằm nhà, Vũ rất xúc động trước tấm lòng tốt của Nam, lo cho Vũ không ngại mưa bão. Vũ không bao giờ quên cái đêm ấy, cái đêm Vũ được ôm Nam trong lòng, ấm áp và hạnh phúc. Và đêm nay giữa núi đồi không có ai ngoài Nam và Vũ, hai tuổi xuân hạnh phúc bên nhau. Những cái nút bị cởi tung ra, và những đường cong tìm lấy nhau, điên dại không rời, tiếng thở dốc nghe rất rõ. Họ mạnh mẽ với tình yêu của mình, ngoài kia trời se lạnh, họ ôm lấy nhau, không một mãnh vải, trần tuồng ấm áp sưởi ấm nhau. Rồi chìm dần vào giấc mơ, ở đó Nam thấy Vũ nắm tay Nam chạy dài trên biến, thật vui và ấm áp. Lại cùng nằm ôm nhau nghe tiếng sóng biển rì rào. Nam nhớ có lần trốn học, giả người thường về thăm quê Vũ. Được Vũ đèo lòng vòng qua những dốc phố cao nguyên mờ sương, và vào tận bản làng dân tộc say sưa múa hát vui những ngày bên nhau. Vũ rất nhớ Đà Lạt thơ mộng buổi tối hai đưa co ro ngồi ăn khoai lan nướng bên bếp lò ven hồ. Đêm sương rơi mù mịt, hai đứa ôm nhau lang thang trên con phố khuya vắng. Tất cả những kí ức đẹp đẽ theo Nam suốc đời khó quên, cả đau khổ bên " cửa chùa".
Mặt trời ló dạng, tiếng chim kêu ríu rít báo hiệu một ngày mới. Cả hai còn mê ngủ. Bỗng đâu tiếng chân, tiếng la ó, làm cả hai tỉnh giấc. Một cái đấm vào mặt Vũ, kèm theo tiếng thét như muốn ăn tươi Vũ : 
- Đ.M mày khốn kiếp. Lâu nay mày dụ dỗ thầy. Đồ khốn nạn.
- Trời ơi. Nam mô ai di đà phật. Sao thầy dại dột ra nông nỗi này, hả trời ?
- Đánh chết mẹ thằng chó này.
Những cái đánh tới tấp của mấy người anh dồn vè phía Vũ, tiếng chửi mắng, tiếng mẹ Nam khóc lóc, bà chắp tay niệm Phật mà than vãn. Vũ ngồi ôm đầu không kháng cự, chịu đòn rất tội nghiệp. Nam lao đến quyết liệt ngăn cơn hăng máu của mấy người anh đang đánh tơi tả vào đầu, vào người Vũ bầm tím. Rồi mẹ bảo mấy ông anh dừng tay, khi bắt Vũ phải hứa chấm dứt mối tình tội lỗi này. Mẹ lại khóc lóc bảo sao thầy làm trò điên khùng thế, tội lỗi lắm thầy ơi ! Tội lỗi nơi cửa phật, chết không trả hết nghiệp chướng. 
Nam bị kéo lê xuống phía chân đồi, quảnh lại nhìn Vũ mắt sưng tấy lên, máu mũi chảy dài lên mặt. Trong sâu thẳm trái tim Nam đau đớn thương Vũ biết chừng nào. Vũ buồn bã nhìn theo bóng dáng Nam khuất dần về phía sau lưng đồi, mất hút, chợt ôm mặt oà khóc ngất vang cả đồi thông mênh mông buồn vời vợi.

Phần 4: Cuộc Trốn Chạy 
Vũ phải nằm viện chữa vết thương, bạn bè thay nhau vào chăm Vũ, trong lớp không ai rõ nguyên nhân vì sao Vũ xảy ra nông nỗi này. Hỏi Vũ chỉ im lặng. Nam bị ở lại chùa, Sư thầy trầm mặc không nói, lặng lẽ gọi Nam mỗi ngày quì dưới chư phật tụng kinh xám hối.
Mùa hè, những cánh hoa phượng nở rực cả sân trường, tiếng ve kêu inh ỏi, báo hiệu mùa chia tay trong nỗi buồn. Nam đến lớp, nhìn sang chỗ trống Vũ ngồi, thấy nhớ Vũ nhiều lắm. Nam không rõ tình yêu này có tội lỗi không ? Mà hằng đêm về Nam phải xám hối dưới chân đức phật từ bi. Chẳng lẻ tình yêu này là tội lỗi thật sao? Nhưng Nam không thể quên Vũ, những nụ hôn, những kỉ niệm đẹp, tất cả chỉ mới hôm qua như một mái ấm hạnh phúc gia đình, bỗng chốc bị phá tan nát.
Đêm ... Tiếng côn tùng rên rĩ não nề, tiếng ve sầu than khóc, tạo nên không gian tĩnh mịch cô liêu. Nam không chợp mắt được, vì nhớ Vũ. Bỗng có tiếng thì thào ngoài cửa :" Nam ngủ chưa?". Nam bật dậy, bởi tiếng người yêu nghe thân thuộc lắm. Nam mừng rỡ, rón rén mở cửa, Vũ chỉ chờ đến đó, nhào vào Nam ôm hôn, say sưa. Nam đẩy Vũ vào cửa, hôn không rời nhau, hai tay chốt lấy cửa đóng lại phia sau lưng Vũ.
- Nam nhớ Vũ lắm.
- Vũ cũng nhớ Nam điên dại nè.
Những nụ hôn hoà lẫn với những giọt nước mắt ngày gặp lại, mừng tủi. Rồi cả hai cởi toạc áo quần cho nhau, vức vươn vãi dưới sàn nhà, đoạn ngã xuống gường mơn trớn, âu yếm, bàn tay Vũ đan xen vào tay Nam, nắm chặt, ép mạnh sau gáy, Nam cựa quậy thì thào hạnh phúc. Vũ nhìn sâu vào đôi mắt Nam trìu mến, rồi đặt nụ hôn cháy bỏng lên môi Nam, mạnh liệt... Cả hai quay quần, tuổi xanh hừng hực quấn quít nhau, đến khi Vũ đổ ập xuống nằm dài lên Nam, những dóng sữa chảy dài trên cơ thể Nam, toả thơm mùi của tình yêu và tội lỗi.
Tiếng chuông chùa đâu đó vẵng lại, Nam lật đật ngồi dậy, tiếc nuối trong vòng tay khoẻ khoắn của Vũ. Cuộc chia tay lại đến... Như chợt nhớ ra điều phải nói, Vũ bảo Nam " phải trốn chạy". Đó là một cuộc vượt biên ra nước ngoài. Ở đó cả Vũ và Nam sẽ được tự do yêu nhau, tự do cưới nhau, hạnh phúc mãi mãi bên nhau. Nam do dự...nghĩ ra đi có lỗi với mẹ nhiều, với cõi phật, nơi mình theo tu nhiều năm, gởi trọn cuộc đời tại " cửa chùa". Rồi hồi đó giờ đi tu, không biết làm gì mà sinh sống. Vũ cười bảo thật ngốc, qua đó sẽ quen thôi, hơi đâu mà lo. Vũ sẽ đi làm nuôi Vũ suốc đời. Miễn hai đứa được tự do, hạnh phúc bên nhau là đủ.
Cuối cùng Nam quyết định sẽ trốn chạy vì tinh yêu của mình, và mơ một ngày cả hai đặt chân đến miền đất của tình yêu, của vợ chồng. Ở đó, hàng ngày Nam được bên Vũ, nấu cho Vũ những món ăn Vũ thích, tiễn Vũ đi làm mỗi ngày, đêm đêm hai đứa hạnh phúc có nhau.
Cuộc sắp đặt cuối cùng cũng thành công, Nam sang tên xe máy 86 cho ông chủ tàu tổ chức vượt biên. Ngày ra đi, một tối mùa hè, Vũ đón Nam dưới chân cầu nơi hai đứa thường hóng mát. Vũ đưa bộ đồ cho Nam thay, rồi cả hai vội vã đi về phía biển. Ở đó mọi người tụ họp tại căn nhà tối om, leo lét ánh đèn dầu, những khuôn mặt lo sợ, có cả trẻ con theo mẹ. Chủ tàu dặn nếu bị công an phát hiện mọi người bình tĩnh hết sức, ai trốn được cứ trốn, nhớ chạy vào nhà dân xin ở nhờ để lánh nạn không bị bắt và bỏ tù. Đêm đến, chủ tàu hối mọi người lên đường, những khuôn mặt nơm nớp lo sợ, nhìn trước sau, tiếng trẻ con thét lập tức bị dét dẻ vào mồn, từng người một nối đuôi nhau ra phía biển, rồi leo lên vài con thuyền nhỏ, được chèo đưa ra ngoài khơi. Ở đó có con tàu kiểu đánh cá, tập kết mọi người kéo lên tàu. Có vài người sợ hãi không giữ được bình tĩnh, khóc xin trở lại, nhưng chủ tàu không chấp nhận, vì sợ bị bại lộ. Vũ nắm chặt tay Nam, động viên, Nam xiết chặt tay Vũ, lấy niềm tin từ con người mạnh mẽ của Vũ, thỉnh thoảng Nam lẩm bẩm "ai di đà phật".
Con tàu vượt đại dương, lao vun vút trốn chạy, mọi người nằm la liệt chật chội bên nhau. Có vài người bị ói không quen tàu biển, vài phụ nữ truyền miệng kể về những chuyến vượt biển, bị hải tặc bắt và bị cưỡng hiếp, đàn ông bị ném xuống biển, có khi bị giết chết. Chủ tàu lập tức lên tiếng " mấy bà nghĩ tào lao, im ngay đi, làm hoang man tinh thần không vậy". Vũ quay sang ôm Nam vào lòng, vỗ về : " đừng lo, có Vũ đây. Vũ yêu Nam nhiều lắm". 
Đêm dần trôi... mọi người khá mệt mõi, ngã vào nhau chìm vào giấc ngủ. 
- Đùng, đùng ....
Mọi người hốt hoảng bật cả dậy, có tiếng súng bắn, tiếng chủ tàu hét lớn "nằm im, công an đấy". Tất cả hoảng loạn, người người cầu nguyện, trẻ con khóc thét lên. Xa, xa, ... chiếc tàu to lớn hơn tiến thẳng về phía tàu Nam. Cuộc rượt đuổi quyết liệt trong tiếng la hét hoảng loạn, đua nhau sống chết trên biển đêm... 
Bỗng dưng trời chuyển dông, bắt đầu đổ mưa rất lớn, mịt mù... Trời mỗi lúc mỗi lớn, gió giật mạnh liên hồi, trên cao sấm chớp xanh dữ tợn như muốn đánh tan cả chiếc thuyền. Lúc này con thuyền bị nước ngập, mọi người ôm nhau ước sũng. Chiếc tàu công an mất hút, có lẻ họ biết nguy cơ của bão khó qua khỏi, nên rút lui an toàn. Chiếc tàu ghiên ngã, tiếng khóc, tiếng cầu nguyện, bị ắt đi vì giông bão. Mọi nổ lực cứa tàu đều vô vọng. Mọi người bị đổ dồn chồng lên nhau khi con tàu ghiên. Những đứa trẻ con bị kẹt dưới đám người lớn. Tiếng những bà mẹ khóc cầu cứu con, vô vọng không làm gì được khi mình bị kẹt trong đám người chèn đến ngạt thở. Con tàu rồi bị ghiên hẳn, nước tàn vào rất nhanh, mọi người níu lấy nhau vì không biết bơi. Chủ tàu chộp lấy cái bình nhựa đựng nước uống, nhảy xuống biển thoát thân. Nam bình tĩnh lạ thường, có lẻ người tu hành họ mạnh mẽ trong cái chết cận kề. Quay sang Vũ đang hoảng sợ cố vẫy vùng ra đám người đang níu lấy, thều thào :" Vũ không biết bơi". 
Con tàu chìm hẳn trong biển đêm tối mịt và giông bão. Nam lặn xuống nước chộp lấy tay Vũ, kéo lên. Nam hét bên tai vũ :" cố gắng lên Vũ ơi ". Nam cố bơi kéo Vũ ra khỏi con tàu bị đắm, hi vọng tìm cái gì trôi nỗi trên biển để cứu Vũ. Sóng biển nổi lên từng đợt dữ dội, chìm mọi thứ xuống đại dương. Chỉ còn vài người biết bơi cố gắng vượt qua. Cả hai đuối sức vì sóng dữ. Vũ nắm vai Nam cố tìm trong cơ hội tuyệt vọng, như đoán ra kết cục bi thảm đến với mình, đoạn bảo Nam lấy sợi dây chuyền bằng bạc trên cổ Vũ, có khắc hai chữ cái "N,V" trên mặt dây chuyền bằng bạc, mà Vũ từng bí mật nói với Nam sẽ tặng Nam vào ngày đặc biệt khi sang đến miền đất của tình yêu. Nhưng tình yêu ấy, hi vọng ấy... mãi mãi chôn vùi vào những kí ức buồn.
Rồi con sóng lớn đổ ập xuống đánh Vũ liền xa khỏi Nam, chìm trong biển sâu. Nam lao lên quay quắc tìm kiếm vô vọng : " Vũ ơi ! Đừng bỏ Nam".
Nam may mắn chộp được tấm mạn tàu bị vỡ trôi trên biển, cố bơi trong giông bão, nháo nhác tìm mãi Vũ, rồi tuyệt vọng khóc nức nở :
- Vũ ơi, Vũ ơi..

Thứ Hai, ngày 18 tháng 11 năm 2013

Dâm Đãng !


Cộp cộp cộp cộp…
Tiếng đế giày tây nện xuống sàn nhà vang lên 1 cách dồn dập khắp cả dãy cầu thang yên tĩnh. Chàng trai trẻ trong bộ cánh công sở có vẻ như đang rất vội vàng, cậu di chuyển từ tầng này lên tầng khác bằng cách nhảy đến 2 bậc cầu thang 1 lượt. Mồ hôi rịn ra thấy rõ quanh mái đầu húi cua và lấm tấm thấm qua lưng chiếc áo sơ-mi bó sát lấy tấm lưng to bè của cậu. Hơi thở dồn dập, vừa chạy cậu vừa phải ôm theo chiếc cặp táp khá nặng có dây đeo chéo ngang người. Sợi dây đeo của chiếc cặp vắt chéo ngang ngực càng làm tôn lên vẻ đầy đặn và vuông vức của khuôn ngực mà chàng trai sở hữu, có cảm giác như nếu cậu ta thở mạnh 1 cái, chiếc cúc áo trên ngực sẽ bung ra mất. Nhưng điểm đáng giá nhất trên cơ thể cậu trai có lẽ nằm ở vòng 3 của cậu. Với chiếc quần tây ôm vừa vặn với thân thể, bờ mông săn chắc và tròn trịa của cậu được dịp phô bày dù chỉ qua lớp vải quần trong mỗi bước cậu gập chân để chạy lên bậc thang. Lúc cậu chạy lên, có mấy cô gái phải ngoái nhìn với ánh mắt vừa tò mò vừa hơi thẹn thùng. Không biết họ bị hấp dẫn bởi điều gì, bởi khuôn mặt đẹp trai rạng ngời ngay cả khi đang lo lắng, vội vã, bởi thân hình cao lớn khỏe mạnh hay bởi 2 cái mép quần lót bắt chéo ngang cặp mông săn chắc hằn rõ lên sau mỗi bước chạy của cậu?
Sau khi vượt qua 3 tầng lầu, Vũ Kiên dừng chân ở mé cửa phòng học, hít lấy và thở mạnh 1 hơi dài, nhìn đồng hồ đã thấy trễ giờ học 30 phút, tiếng giảng bài của thầy giáo bên trong vang lên sang sảng khiến cho nó còn ngần ngại chưa dám bước vào vì nó biết thầy rất khó tính, nhất là đối với việc học viên đi học trễ. 
Chưa bao giờ Vũ Kiên đi học trễ như hôm nay, cũng chỉ bởi vì chuyện xảy ra ban nãy với giám đốc ở công ty. Nghĩ tới chuyện đó, Vũ Kiên có cảm giác trong miệng mình vẫn còn cái vị lờ lợ của thứ chất lỏng mà giám đốc xuất ra ban nãy.
Đang ngập ngừng đứng bên mép cửa, Vũ Kiên chợt nghe 1 giọng nói vang bên tai:
- Làm gì mà đứng lấp ló ngoài đó vậy?
1 chàng trai cao ráo, tướng tá đạo mạo xuất hiện trước mặt nó, thì ra thầy Trần đã ngưng bài giảng nữa chừng mà bước đến phía cửa lớp từ bao giờ.
Bị bất ngờ, Vũ Kiên trưng cái mặt ngố ra, ấp úng:
- Em… em… 
- Ý tôi muốn hỏi là tại sao cậu lại đi học trễ như vậy, có biết bây giờ là mấy giờ rồi không? – Mặt thầy cực kỳ nghiêm nghị.
- Dạ, 6 giờ rưỡi! – Vũ Kiên đáp.
- Sai, cậu hãy nhìn đồng hồ trên tường kìa! 
Nói rồi, thầy Trần chỉ tay lên chiếc đồng hồ treo trong lớp học. Vũ Kiên nhìn theo thì thấy cây kim dài đang nằm ở số 7, khiến cho nó chỉ muốn buột miệng chửi tục 1 tiếng nhưng không biết nên chửi cái đồng hồ khốn kiếp hay chửi ông thầy khó tính vãi cả hàng ra. Rõ ràng đồng hồ của nó chỉ mới 6 giờ 30 mà!
- Nếu tôi nhớ không lầm thì cậu thường xuyên đi học trễ đúng không? Buổi học đầu tiên cậu có đi học không? – Thầy Trần hỏi.
- Dạ có!
- Có sao cậu không nhớ những gì tôi đã dặn hả? Tôi chúa ghét sinh viên đi học trễ! Thử tưởng tượng đang say xưa giảng bài mà hết người này tới người kia chen vào lớp thì cậu có cảm giác gì hả? Hay là bữa đó cậu mắc ngủ mê nên không nghe những gì tôi nói?
Thầy Trần nói như nạt khiến cho mấy người bên trong tò mò nhìn về cửa lớp, còn Vũ Kiên thì thấy thật là quê độ.
- Hôm nay cậu đi học trễ tới hơn nửa tiếng đồng hồ, thật khó có thể chấp nhận được! Cũng may cậu là sinh viên học lớp liên thông đấy, chứ nếu là sinh viên chính quy thì tôi đã phạt cậu rồi! Vậy… Lý do của cậu là gì?
- Dạ, em bị kẹt x…
- Cũ xì, còn lý do nào khác không? – Chưa nghe hết câu, thầy Trần đã gạt phăng cái lý do muôn thuở mà người ta thường dùng để biện hộ khi đi trễ.
Thật ra khoảng tầm 6 giờ ra đường xe đông là đúng, nhưng không đến mức khiến cho Vũ Kiên phải trễ giờ học, chẳng lẽ bây giờ nói là vì em làm tình với giám đốc lâu quá nên đi học trễ? Còn chưa biết nói sao vì Vũ Kiên nghĩ bây giờ có nói gì thì ông thầy của mình cũng sẽ gạt hết thì đột nhiên nó nghe thầy Trần chuyển đề tài:
- Cậu là Vũ Kiên đúng không? Tôi nhớ rồi, Trần Vũ Kiên. Cậu có biết điểm bài kiểm tra giữa kỳ của cậu là bao nhiêu không cậu Kiên?
Vũ Kiên hơi lo lắng, nó biết đợt kiểm tra vừa rồi nó làm bài không được tốt cho lắm.
- Ba! Cậu là 1 trong những người điểm thấp nhất lớp đó! Và nếu tôi nhớ không nhầm thì bài kiểm tra bộ phận đợt trước của cậu không khá hơn là bao, chính xác là bốn, đúng không?

       Vũ Kiên không ngờ điểm mình lại thấp như vậy. Cũng tại thời gian đó ở công ty nhiều Vũ Kiên không ngờ điểm mình lại thấp như vậy. Cũng tại thời gian đó ở công ty nhiều việc quá, tan sở lại phải nhào qua đây học đến tối, nhà trọ nó thì lại ở xa, nhiều bữa về đến nhà là lăn đùng ra ngủ luôn nên chẳng có nhiều thời gian để ôn bài làm kiểm tra. Vũ Kiên nghĩ chắc cũng vì chính lý do đó mới khiến cho nó bị điểm thấp như vậy. Nhưng cho dù nó có học dở như thế nào đi chăng nữa mà bị cái ông thầy khó tính như thế này lớn tiếng đe nẹt trước lớp thì thật là mất mặt. Vũ Kiên không ngờ là ông thầy của mình còn trẻ tuổi như thế mà khó tính cứ như 1 ông già.
- Thôi, cậu vào lớp đi, cậu đang làm mất thời gian của lớp đấy! Nên nhớ là nếu lần tới còn tái phạm thì tôi buộc phải mời cậu đi về đấy nhé!
Vũ Kiên mừng thầm vì cuối cùng ông thầy khó tính cũng đã chấm dứt bài giáo huấn của mình và cho nó vào lớp. Tuy thế, khi bước vào lớp, mặt nó đỏ gay và không dám nhìn mọi người vì nó có cảm giác như mọi cặp mắt trong lớp đang đổ dồn về phía mình. Vũ Kiên thầm nghĩ trong lòng: “Chính ông làm mất thời gian của lớp chứ ai, nếu ngay từ ban đầu mà ông đã cho tôi vào thì có phải là đã không làm mất thời gian của mọi người rồi không?”
Sau khi Vũ Kiên đã yên vị, thầy Trần lại tiếp tục bài giảng của mình. Lúc này thì Vũ Kiên mới có cơ hội để quan sát thầy kĩ hơn. 
Thầy Trần là 1 giảng viên trẻ tuổi trong ngôi trường này. Thầy năm nay mới 28 tuổi, thậm chí còn trẻ hơn cả 1 số học viên trong lớp này nhưng ở thầy toát ra vẻ nghiêm nghị mà người ta hiếm thấy ở 1 người trẻ tuổi như vậy. Vũ Kiên cũng luôn xem thầy là 1 trong những tấm gương thành đạt đáng để cho nó học tập. Còn trẻ tuổi nhưng thầy đã lấy được tấm bằng MBA từ 1 trường đại học khá nổi tiếng ở nước ngoài. Ngoài thời gian ban ngày làm việc ở công ty, mỗi buổi tối và vào dịp cuối tuần, thầy còn hợp đồng dạy các lớp liên thông đại học nữa.
Thầy Trần cũng là thần tượng của nhiều cô gái trẻ trong lớp nhờ vẻ bề ngoài đẹp trai kiểu trí thức và chí chắn của mình. Có lần, Vũ Kiên nghe tụi con gái trong lớp mơ mộng:
- Thầy Trần đẹp trai ghê á, ước gì mình được làm bạn gái của thầy!
Vũ Kiên xen vào:
- Bộ tui không đẹp trai hả?
- Công nhận là ông đẹp trai, to cao, nhưng mà thầy Trần nhìn chín chắn hơn ông nhiều, hơn nữa người ta đã là người đàn ông thành đạt, đi du học về, còn ông thì nhìn giống con nít!
Bị lũ con gái chọc là con nít, Vũ Kiên chỉ biết nhún vai, bĩu môi. Nhưng nó cũng không thể không công nhận là vẻ bề ngoài của thầy cũng khá thu hút. Thầy cao gần 1m8, không cơ bắp to bè nhưng cơ thể cân đối, da trắng, tóc hớt gọn gàng, lại thêm cặp mắt kính trí thức, nhìn vào có thể đoán được là người học cao, đã vậy thầy còn thường xuyên đứng lớp trong những bộ quần tây, áo sơ-mi ủi phẳng phiu, đóng thùng lịch lãm, giày tây bóng lộn, thoang thoảng hương nước hoa trên người. 
Tuy thầy còn trẻ tuổi nhưng trong lớp ai cũng nể sợ thầy vì thầy rất khó tính, nhất là đối với chuyện học viên đến lớp trễ. Vì đã từng sống ở nước ngoài nên thầy học được tác phong công nghiệp của họ, làm gì cũng phải nhanh nhẹn, đúng giờ giấc, và thầy cũng yêu cầu tất cả các học trò của mình cũng như vậy. Tuy thầy khó tính nhưng mọi người phải công nhận là thầy giảng bài rất hay, rất thu hút và dễ hiểu. Riêng tụi con gái mê trai trong lớp thì cứ thích canh me những lúc thầy cúi người xuống để có thể ghi bài ở vùng bảng thấp phía dưới. Những lúc như vậy, thầy lại cúi xuống mới có thể ghi được khiến cho bờ mông của thầy đưa về phía lớp, và bọn con gái lại thì thầm kháo nhau dán mắt vào cái 2 cái viền bắt chéo ngang mông đầy khiêu khích ấy đang hằn lên bên dưới lớp quần tây.
Tiết học rồi cứ thế trôi qua thật nhanh, mới đó mà đã 9h tối. Khi nghe tiếng chuông reng, cả lớp lào xào thu dọn sách vở, có vẻ như ai cũng mệt mỏi và mong về nhà càng sớm càng tốt sau 1 ngày làm việc và học tập căng thẳng.
- Được rồi, các bạn về nhà nhớ đọc bài trước nhé! Chúc các bạn 1 đêm ngon giấc, hẹn gặp lại vào ngày mốt! Riêng Vũ Kiên, tôi muốn cậu đến văn phòng của tôi ngay bây giờ để trao đổi về 1 số vấn đề nhé!
Giọng thầy Trần dõng dạc, át hết cả tiến xì xầm ồn ào của lớp. Nói rồi, thầy nhanh chóng bước ra khỏi lớp.
- Bị đì rồi cha nội ơi! – Nhỏ con gái ngồi kế Vũ Kiên nháy mắt.
- Lo tìm cái gì biếu xén cho ổng để được nâng điểm đi! – Tiếng 1 con khác.
- Chúc bạn hiền may mắn! – Thằng quỷ sứ ngồi sau lưng vỗ vai Vũ Kiên cái độp rồi tót ra cửa.
Vũ Kiên cảm thấy quê gì đâu, đành rằng ông thầy muốn gặp nó thì gặp, nhưng có nhất thiết phải nói oang oang như thế trước lớp không, ban nãy còn lớn tiếng la nó từ việc đi trễ cho tới chuyện điểm kém, nên giờ đây ổng nói muốn gặp nó thì không những Vũ Kiên mà cả lớp cũng đoán được là 100% thầy muốn gặp để tiếp tục giáo huấn về chuyện tác phong học tập và điểm số bết bát của nó. Thật là quê hết sức!việc quá, tan sở lại phải nhào qua đây học đến tối, nhà trọ nó thì lại ở xa, nhiều bữa về đến nhà là lăn đùng ra ngủ luôn nên chẳng có nhiều thời gian để ôn bài làm kiểm tra. Vũ Kiên nghĩ chắc cũng vì chính lý do đó mới khiến cho nó bị điểm thấp như vậy. Nhưng cho dù nó có học dở như thế nào đi chăng nữa mà bị cái ông thầy khó tính như thế này lớn tiếng đe nẹt trước lớp thì thật là mất mặt. Vũ Kiên không ngờ là ông thầy của mình còn trẻ tuổi như thế mà khó tính cứ như 1 ông già.
- Thôi, cậu vào lớp đi, cậu đang làm mất thời gian của lớp đấy! Nên nhớ là nếu lần tới còn tái phạm thì tôi buộc phải mời cậu đi về đấy nhé!
Vũ Kiên mừng thầm vì cuối cùng ông thầy khó tính cũng đã chấm dứt bài giáo huấn của mình và cho nó vào lớp. Tuy thế, khi bước vào lớp, mặt nó đỏ gay và không dám nhìn mọi người vì nó có cảm giác như mọi cặp mắt trong lớp đang đổ dồn về phía mình. Vũ Kiên thầm nghĩ trong lòng: “Chính ông làm mất thời gian của lớp chứ ai, nếu ngay từ ban đầu mà ông đã cho tôi vào thì có phải là đã không làm mất thời gian của mọi người rồi không?”
Sau khi Vũ Kiên đã yên vị, thầy Trần lại tiếp tục bài giảng của mình. Lúc này thì Vũ Kiên mới có cơ hội để quan sát thầy kĩ hơn. 
Thầy Trần là 1 giảng viên trẻ tuổi trong ngôi trường này. Thầy năm nay mới 28 tuổi, thậm chí còn trẻ hơn cả 1 số học viên trong lớp này nhưng ở thầy toát ra vẻ nghiêm nghị mà người ta hiếm thấy ở 1 người trẻ tuổi như vậy. Vũ Kiên cũng luôn xem thầy là 1 trong những tấm gương thành đạt đáng để cho nó học tập. Còn trẻ tuổi nhưng thầy đã lấy được tấm bằng MBA từ 1 trường đại học khá nổi tiếng ở nước ngoài. Ngoài thời gian ban ngày làm việc ở công ty, mỗi buổi tối và vào dịp cuối tuần, thầy còn hợp đồng dạy các lớp liên thông đại học nữa.
Thầy Trần cũng là thần tượng của nhiều cô gái trẻ trong lớp nhờ vẻ bề ngoài đẹp trai kiểu trí thức và chí chắn của mình. Có lần, Vũ Kiên nghe tụi con gái trong lớp mơ mộng:
- Thầy Trần đẹp trai ghê á, ước gì mình được làm bạn gái của thầy!
Vũ Kiên xen vào:
- Bộ tui không đẹp trai hả?
- Công nhận là ông đẹp trai, to cao, nhưng mà thầy Trần nhìn chín chắn hơn ông nhiều, hơn nữa người ta đã là người đàn ông thành đạt, đi du học về, còn ông thì nhìn giống con nít!
Bị lũ con gái chọc là con nít, Vũ Kiên chỉ biết nhún vai, bĩu môi. Nhưng nó cũng không thể không công nhận là vẻ bề ngoài của thầy cũng khá thu hút. Thầy cao gần 1m8, không cơ bắp to bè nhưng cơ thể cân đối, da trắng, tóc hớt gọn gàng, lại thêm cặp mắt kính trí thức, nhìn vào có thể đoán được là người học cao, đã vậy thầy còn thường xuyên đứng lớp trong những bộ quần tây, áo sơ-mi ủi phẳng phiu, đóng thùng lịch lãm, giày tây bóng lộn, thoang thoảng hương nước hoa trên người. 
Tuy thầy còn trẻ tuổi nhưng trong lớp ai cũng nể sợ thầy vì thầy rất khó tính, nhất là đối với chuyện học viên đến lớp trễ. Vì đã từng sống ở nước ngoài nên thầy học được tác phong công nghiệp của họ, làm gì cũng phải nhanh nhẹn, đúng giờ giấc, và thầy cũng yêu cầu tất cả các học trò của mình cũng như vậy. Tuy thầy khó tính nhưng mọi người phải công nhận là thầy giảng bài rất hay, rất thu hút và dễ hiểu. Riêng tụi con gái mê trai trong lớp thì cứ thích canh me những lúc thầy cúi người xuống để có thể ghi bài ở vùng bảng thấp phía dưới. Những lúc như vậy, thầy lại cúi xuống mới có thể ghi được khiến cho bờ mông của thầy đưa về phía lớp, và bọn con gái lại thì thầm kháo nhau dán mắt vào cái 2 cái viền bắt chéo ngang mông đầy khiêu khích ấy đang hằn lên bên dưới lớp quần tây.
Tiết học rồi cứ thế trôi qua thật nhanh, mới đó mà đã 9h tối. Khi nghe tiếng chuông reng, cả lớp lào xào thu dọn sách vở, có vẻ như ai cũng mệt mỏi và mong về nhà càng sớm càng tốt sau 1 ngày làm việc và học tập căng thẳng.
- Được rồi, các bạn về nhà nhớ đọc bài trước nhé! Chúc các bạn 1 đêm ngon giấc, hẹn gặp lại vào ngày mốt! Riêng Vũ Kiên, tôi muốn cậu đến văn phòng của tôi ngay bây giờ để trao đổi về 1 số vấn đề nhé!
Giọng thầy Trần dõng dạc, át hết cả tiến xì xầm ồn ào của lớp. Nói rồi, thầy nhanh chóng bước ra khỏi lớp.
- Bị đì rồi cha nội ơi! – Nhỏ con gái ngồi kế Vũ Kiên nháy mắt.
- Lo tìm cái gì biếu xén cho ổng để được nâng điểm đi! – Tiếng 1 con khác.
- Chúc bạn hiền may mắn! – Thằng quỷ sứ ngồi sau lưng vỗ vai Vũ Kiên cái độp rồi tót ra cửa.
Vũ Kiên cảm thấy quê gì đâu, đành rằng ông thầy muốn gặp nó thì gặp, nhưng có nhất thiết phải nói oang oang như thế trước lớp không, ban nãy còn lớn tiếng la nó từ việc đi trễ cho tới chuyện điểm kém, nên giờ đây ổng nói muốn gặp nó thì không những Vũ Kiên mà cả lớp cũng đoán được là 100% thầy muốn gặp để tiếp tục giáo huấn về chuyện tác phong học tập và điểm số bết bát của nó. Thật là quê hết sức!
Vũ Kiên lê bước dọc theo hành lang vắng lặng trên tầng cao nhất của ngôi trường, tiến đến căn phòng duy nhất còn sáng đèn nơi cuối hành lang – văn phòng của thầy Trần. Đến trước cửa phòng, nó thử gõ cửa mấy tiếng nhưng không có động tĩnh gì nên quyết định đẩy cửa nhìn vào. Đúng là trong phòng không có ai nên chẳng nghe động tĩnh gì, thế nên Vũ Kiên đành đứng tựa vào lan can, nhìn xuống dòng xe cộ sáng đèn tấp nập ra về bên dưới, đầu suy nghĩ mông lung…
Vũ Kiên lại chợt nghĩ đến Hoàng Minh, nhớ đến những gì anh đã làm với nó lúc chiều. Nó nhớ nụ hôn của anh sao thật ngọt, thật ướt, chiếc lưỡi của anh sao mà tài tình, len lõi vào trong khuôn miệng, khuấy đảo bên trong tai nó, đưa nó đến với những cảm giác kích thích tột cùng. Rồi Vũ Kiên chợt nhớ đến cái vật ấy, phải, cái vật cương cứng hoành tráng nằm giữa 2 chân anh, thứ mà nó đã cho vào miệng mút chùn chụt đầy say mê, và cũng đồng thời là thứ đã xâm nhập vào cơ thể nó, đưa nó lên đỉnh cao của sự khoái lạc. Nghĩ đến đó, bất giác thằng nhỏ trong quần Vũ Kiên lại ngọ nguậy khiến nó hơi có cảm giác tự xấu hổ với chính bản thân mình. 
Nhiều lúc Vũ Kiên cảm thấy nhu cầu sinh lý của mình có vẻ cao hơn mức bình thường. Mỗi ngày thằng nhỏ của nó đều cương cứng ít nhất mấy lần, nhất là những lúc nằm trên giường khi mới ngủ dậy hoặc lúc chuẩn bị đi ngủ, thậm chí giờ ngủ trưa ngay tại bàn làm việc của công ty cũng không được yên. Khi chăm chú làm việc, học tập thì không sao chứ cứ hở ra 1 chút là thằng nhóc bất trị của nó lại nổi dậy phản động. Nhiều lúc hứng tình quá thì Vũ Kiên chỉ còn biết tưởng tượng đến những cảnh làm tình trong các bộ phim sex rồi tự giải quyết nhu cầu sinh lý của mình bằng tay thôi chứ không còn cách nào khác. Vậy mà hôm nay, giám đốc đã thỏa mãn những khát khao thầm kín đó của nó 1 cách tuyệt vời. Ban đầu thì hơi đau, nhưng lúc sau thì đỡ hơn, nó đã cảm nhận được cảm giác sướng khi có 1 vật hình trụ tròn đầy gân guốc cứ cạ vào tuyến tiền liệt của nó, và cái cảm giác khoái ngất khi xuất tinh ra đầy bàn trong lúc có 1 con cặc đang cắm sâu trong đít nó. Thật tuyệt vời! 
Bất giác Vũ Kiên thèm cái cảm giác bị đè thân người xuống mặt bàn để mông hướng sau và được ai đó… đụ mình. Nhưng nghĩ đến đó, nó lại tự trách bản thân mình sao lại có tư tưởng quá lệch lạc và dâm đãng như thế. Lúc nào trong người nó cũng có sự đấu tranh giữa 2 luồng tư tưởng mâu thuẫn. Một bên là những khao khát cháy bỏng về mặt thể xác của chàng trai mới lớn hừng hực sức sống đang trong quá trình khám phá đời sống tình dục của bản thân, bên còn lại là tiếng nói của lý trí, thứ luôn cảm thấy xấu hổ với những ham muốn bản năng thấp hèn của cơ thể, nhất là khi đó lại là những ham muốn về tình dục đồng giới, oái ăm hơn nữa lại là ham muốn được ở vị trí bottom. Thế cho nên, đôi lúc Vũ Kiên cảm thấy mình thật bệnh hoạn, rõ ràng nó là 1 thằng con trai to cao, “chuẩn men”, vậy mà nhiều lúc cơ thể nó lại có cái ham muốn kỳ lạ là được 1 người đàn ông khác đè xuống đụ, mặc dù công bằng mà nói thì Vũ Kiên vẫn có cảm giác với con gái và nhiều lúc vẫn có khao khát muốn làm tình cùng 1 cô gái nóng bỏng nào đó.
Vũ Kiên từng nghe nói những lần làm tình đầu tiên rất quan trọng vì nó có thể quyết định vị trí trên giường của 1 người là top hay bottom. Nó nghĩ có lẽ lần đầu tiên của nó ở vị trí bottom, cả lần thứ 2 cũng thế, và điều đó có thể đã ảnh hưởng đến định hướng vai trò của nó trong việc làm tình. Nhiều luồng suy nghĩ trái chiều cứ quanh quẩn trong đầu của Vũ Kiên khiến cho tâm trí nó rối như tơ vò, thừ người ra nhìn xuống khoảng sân trường bên dưới, cho đến khi 1 giọng nói quen thuộc vang lên bên tai:
- Nghĩ gì mà như người mất hồn thế Vũ Kiên?
Tiếng nói bên tai làm Vũ Kiên khẽ giật mình, trở về thực tại, quay đầu ra sau, cảm thấy bất ngờ vì thầy Trần đã đứng sau lưng nó từ bao giờ, với 1 cự ly gần đến mức bất bình thường, gần như là mặt chạm mặt khi nó quay đầu ra sau. Điều đó làm Vũ Kiên phải mất vài giây để định thần lại trước khi cất tiếng vì suýt chút nữa là mặt nó đã chạm mặt thầy, cũng may lúc nó quay lại thầy hơi lùi đầu về phía sau 1 tí nên mới không đụng trúng.
- Ơ… Dạ, không có gì!
Vũ Kiên đáp. Ban nãy lúc đang đứng suy nghĩ mông lung mũi nó đã ngửi thấy mùi nước hoa thoang thoảng nhưng lại không để ý mãi cho đến khi thầy lên tiếng, có vẻ thầy đã đứng sau lưng nó từ rất lâu rồi.
- Tôi gọi mãi mà cậu không nghe, đang nhớ người yêu à? - Thầy Trần giễu.
Vũ Kiên vẫn cảm thấy khoảng cách đứng giữa nó và thầy quá gần so với khoảng cách bình thường giữa 2 người đang nói chuyện, có cảm giác như thầy đang muốn dồn nó vào lan can vậy.
- Nào, vào văn phòng tôi đi!
Nói rồi, thầy Trần quay người lại, vặn nắm cửa, bước vào phòng, Vũ Kiên lẽo đẽo theo sau.
- Mời ngồi! 
Thầy Trần làm động tác đưa tay mời Vũ Kiên ngồi xuống chiếc ghế dành cho khách ngay trước bàn làm việc của thầy, còn thầy thì đi vòng ra sau bàn và ngồi xuống chiếc ghế của riêng mình.
Trong lúc thầy Trần đang loay hoay lục lọi xấp giấy tờ, tài liệu trên bàn thì Vũ Kiên tranh thủ nhìn quanh căn phòng. Đây chỉ là 1 căn phòng làm việc nhỏ, nhỏ như phòng của trợ lý giám đốc Xuân Tùng án ngữ ngay trước cửa phòng giám đốc ở công ty Thiên Ấn mà có 1 lần Vũ Kiên đã từng bước vào gửi tài liệu của phòng Marketing cho giám đốc thông qua trợ lý Xuân Tùng của anh ta, còn phòng làm việc riêng của Hoàng Minh thì Vũ Kiên chưa từng có dịp bước vào.
Văn phòng của thầy Trần là 1 kiểu văn phòng cơ bản thường thấy trong các trường học, chỉ bao gồm bộ bàn ghế làm việc với 1 chiếc điện thoại bàn màu trắng và mấy đống tài liệu xếp trên bàn, 1 chiếc tủ sách có cửa bằng kính đặt phía sau lưng thầy ngồi. Vũ Kiên liếc sơ, thấy bên trong xếp đầy sách cả tiếng Việt lẫn tiếng Anh khiến cho nó bất giác cảm thấy khâm phục thầy vì đã (hoặc sẽ) đọc hết đống sách này. Trên ngăn giữa của tủ sách còn có 1 quả địa cầu cỡ nhỏ mà Vũ Kiên nghĩ nó chỉ có tác dụng làm màu cho đẹp, cho ra dáng văn phòng của giáo viên thôi chứ ai hơi đâu mà căng mắt ra xem cái bảng đồ thế giới bé tẹo bằng quả bóng nhựa của con nít ấy. Cạnh bên kệ sách là 1 chiếc tủ bằng thiếc 2 ngăn có khóa, bên trên đặt 1 bình hoa giả màu hường trông khá quê mùa và sến xẩm, còn trong góc phòng là mấy chiếc ghế được xếp lại, dựa vào tường phòng khi có nhiều khách đến thì lấy ra dùng. Tuy căn phòng rất nhỏ nhưng Vũ Kiên biết đối với 1 trường học mà giáo viên có cả văn phòng riêng như thế này đã là tốt lắm rồi, dù sao cũng thoải mái hơn nhiều so với ngồi làm việc trong 1 văn phòng tập thể.
- Trước hết, tôi muốn cho em xem kết quả học tập của mình! – Thầy Trần vừa nói vừa rút từ trong đống giấy trên bàn ra 1 xấp tài liệu mỏng.
- Kết quả học tập của em không khả quan lắm, nếu không muốn nói là rất tệ, Kiên à! – Thầy tiếp lời, tay mở xấp tài liệu ra.
Vũ Kiên hơi hồi hộp, chăm chú nhìn vào xấp tài liệu thầy Trần đang mở ra.
- Đây là bài kiểm tra trong lớp và bài thi giữa kỳ của em, em xem đi! - Thầy Trần rút từ trong xấp tài liệu ra rồi đưa cho Vũ Kiên 2 bài kiểm tra, 1 bài khổ giấy nhỏ, bài kia khổ lớn hơn, chính là bài kiểm tra bộ phận và bài thi giữa kỳ của nó.
Đập vào mắt Vũ Kiên là những nét chữ viết bằng màu mực đỏ chói cùng với các ký hiệu khoanh tròn, gạch dưới tràn ngập khắp bài kiểm tra của nó. Tiếp tục lật ra những mặt sau, Vũ Kiên thấy cũng tương tự, những nét mực đỏ của thầy Trần nhiều đến nỗi như muốn phá nát bài làm của nó. Vũ Kiên có cảm giác như ông thầy này chấm xét nét cả từng dấu chấm, dấu phẩy của nó trong bài.
Bài kiểm tra trong lớp của nó là 4, bài thi giữa kỳ của nó thậm chí còn tệ hơn, nguyên 1 con điểm 3 với những đường cong tròn trĩnh, kèm theo 1 lô lốc những lời phê bình bên cạnh, nào là “lập luận yếu, không thuyết phục”, “dẫn sai ví dụ”, “không thuộc lý thuyết”… Thật sự Vũ Kiên cũng không ngờ là lên đại học mà vẫn còn có người chấm điểm cái kiểu như ở trường trung học thế này.
- Điểm bộ phận của em là 4, còn bài thi giữa kỳ của em chỉ có 3. Em hiểu nguy cơ mà em đang đối diện chứ, Vũ Kiên? – Thầy Trần hỏi.
- Dạ… 
Vũ Kiên rầu rĩ đáp. 1 điểm 4 trong lớp, cộng với 1 điểm 3 giữa kỳ, tất cả đã chiếm đến 60% kết quả học tập của môn này rồi, chỉ còn 40% điểm thi cuối kỳ nữa thôi, trong khi điểm trung bình môn từ 5 trở lên mới được công nhận là đậu, mà với tình hình điểm số lẹt đẹt như hiện giờ, cộng với cái môn học phức tạp và ông thầy khó tính như thế này thì Vũ Kiên hoàn toàn không có cơ sở để đảm bảo chắc chắn rằng mình sẽ thi cuối kỳ được điểm cao để kéo điểm trung bình lên được tối thiểu là 5 phẩy. Như vậy, khả năng Vũ Kiên rớt, phải học lại môn này là rất lớn, mà 1 khi phải học lại thì sẽ rất phiền phức vì hiện nay trường nó đã đào tạo theo cơ chế tín chỉ, nghĩa là nếu rớt 1 môn học thì không được thi lại mà phải theo dõi khi nào trường mở lớp tiếp theo dạy môn đó thì đăng ký, đóng tiền học lại từ đầu mới được thi, mà cũng chưa chắc là kỳ sau trường có mở môn này không, hay là đến tận sang năm mới mở nữa. Ngoài chuyện tốn thời gian, tốn tiền bạc, Vũ Kiên còn nghĩ đến cảnh khi lũ bạn quỷ sứ trong lớp biết tin mình bị rớt thì sẽ chọc quê như thế nào, cho nên nó tự nhủ trong lòng không thể để rớt môn này được. 
- Bây giờ điểm của em thấp quá, dưới 4 phẩy rồi, trong khi tối thiểu là 5 phẩy mới đậu. Em tính sắp tới học hành như thế nào đây? – Thầy Trần hỏi.
Bây giờ thì Vũ Kiên mới nhận ra là từ lúc vào phòng thầy Trần đã đổi cách xưng hô, không còn gọi nó là “cậu” nữa mà đã chuyển qua gọi là “em”, nghe có vẻ thân mật hơn.
- Dạ, em sẽ cố gắng hết sức… - Vũ Kiên đáp.
- Liệu sự cố gắng của em có thể vực dậy điểm số của mình ở 1 khoảng cách xa như thế không, nhất là với cách chấm thẳng tay của tôi?
Tuy Vũ Kiên rất vô tư nhưng nó cũng lờ mờ nhận ra ẩn ý trong câu nói của thầy Trần. Nó đoán là thầy Trần đang muốn ra điều kiện gì đó, chắc là nó phải đi quà cáp, tiền bạc… cho thầy thì may ra mới được ổng cho qua môn này. Gì chứ vụ này thì Vũ Kiên thấy nhan nhản, hồi còn học ở dưới quê mấy đứa trong lớp nó cứ tới dịp Tết, Trung thu, 20 tháng 11… là lại tranh thủ tới nhà thầy cô biếu xén thứ này thứ nọ để mong thầy cô chiếu cố và nương tay khi chấm điểm. Nhưng cũng tùy vào giáo viên, người nào ngay thẳng thì họ không nhận, còn ngược lại thì cứ nhận tuốt, cá biệt còn có người trơ trẽn đến mức vòi học sinh thứ này thứ nọ nữa. Vũ Kiên không ngờ ông thầy này thuộc nhóm thứ 3, chưa chi đã bóng gió ra điều kiện cho nó.
Vũ Kiên thử xuống nước năn nỉ ông thầy của mình, với mục đích thăm dò xem ông ta muốn gì:
- Mong thầy giúp đỡ em, em sẽ cố gắng hết sức…
Nếu em cứ tiếp tục học hành như thế này thì chắc chắn sẽ nắm vé học lại môn này rồi đó! Tôi sẽ ra đề và chấm bài 1 cách khách quan để đảm bảo công bằng cho mọi người trong lớp – Thầy Trần tỏ vẻ cương quyết.
- Xin thầy giúp em với, em không thể rớt môn này được! – Vũ Kiên tiếp tục năn nỉ, vẻ cương quyết của thầy Trần làm nó hơi lo.
- Thôi được rồi, từ nay tôi sẽ chiếu cố đến em và có thể giúp em vượt qua môn này, chỉ cần em nghe theo lời tôi là được.
- Dạ, em sẽ vâng lời thầy mà! – Vũ Kiên mừng thầm khi biết mình có cơ hội vượt qua được môn học trời đánh này.
- Vũ Kiên đâu hề biết rằng nó mừng 1 thì thầy Trần mừng 10 khi biết con mồi đã rơi vào bẫy, và mình đang là kẻ nắm “quyền sinh sát” thằng nhóc trong tay. Cảm thấy đã đến lúc hành động, thầy Trần nói: “Em cứ xem bài của mình đi, chỗ nào thắc mắc cứ hỏi tôi!” Nói xong, anh đứng dậy, khoan thai rời khỏi chỗ ngồi của mình, đi vòng qua phía bên kia bàn, nơi Vũ Kiên đang chăm chú nhìn vào 2 bài kiểm tra của mình để xem có cần hỏi gì không.
Vũ Kiên đang đọc bài nhưng cũng biết được là thầy Trần đang đứng ngay sau lưng nó, điều đó làm nó hơi khó chịu và mất tự nhiên, có cảm giác như đang làm bài mà có giáo viên đứng ngay sau lưng nhìn chằm chằm vào bài của mình.
Thầy Trần đang đứng ngay sau lưng Vũ Kiên, chăm chăm nhìn nó, bàn tay trái của anh xoa xoa nơi hạ bộ của mình, gương mặt đầy thèm khát. Con cặc bên trong quần anh đang dần căng lên. Chỉ cần ngắm cái body của thằng nhóc và tưởng tượng đến cảnh làm tình cùng nó thôi cũng đủ khiến anh phải phát nứng rồi. Thời gian không còn nhiều nữa, anh phải hành động ngay. Với niềm tin rằng mình là người đang nắm đằng chuôi, anh khá tự tin rằng kế hoạch gạ tình đổi điểm của mình sẽ thành công. Trong trường hợp thằng nhóc chống đối hay không đồng ý thì đơn giản thôi, điểm thi cuối kỳ của nó sẽ là 1 con 4 nữa, cỡ nào anh chấm cũng được.
Thật ra, thầy Trần đã “tia” Vũ Kiên ngay từ ngày đầu tiên bước vào lớp. Thằng nhóc có khuôn mặt baby trong cơ thể của 1 người đàn ông trưởng thành đã quyến rũ anh, khiến cho anh luôn thèm khát nó. Thế cho nên, anh đã âm thầm lập ra 1 kế hoạch để có thể đưa thằng nhóc vào tròng, bằng cách “đì” nó sói trán, cho điểm thấp lè tè, để từ đó có thể gây áp lực đối với nó. Người ta thường dùng chiêu này để vòi tiền, vòi quà cáp, còn anh thì không cần những thứ đó. Cái anh cần chính là… tình dục với thằng học trò của mình. Hôm nay, thời cơ thực hiện âm mưu đã chín muồi, anh đã dụ được thằng nhóc lên văn phòng riêng của mình với danh nghĩa là trao đổi về chuyện học hành, đồng thời dọa cho nó khiếp vía về nguy cơ học lại của mình. Rõ ràng, trong chuyện này, anh là người có lợi thế hơn cả. Nếu thằng nhóc mà không biết điều thì nguy cơ học lại sẽ nắm chắc trong tay.
- Em có biết chỗ này tại sao tôi lại phê là “dẫn sai lý thuyết” không Kiên? – Thầy Trần cúi người xuống, chỉ tay vào 1 chỗ viết đầy mực đỏ trong bài thi giữa kỳ của Vũ Kiên – Là vì em đã nhầm lý thuyết giữa chương 2 và chương 3. Thay vì ở đây phải dẫn lý thuyết chương 2 thì em lại làm lý thuyết chương 3, đã vậy còn ghi không chính xác và đầy đủ nữa. Em có học bài trước khi thi không Kiên?
Vũ Kiên chợt khựng người lại, cùi chỏ nó đang chạm vào 1 bộ phận nào đấy mềm mềm và hơi âm ấm trên người thầy Trần khi thầy cúi xuống để chỉ bài cho nó.
Thì ra cúi xuống chỉ bài chỉ là cái cớ để thầy Trần kê vùng hạ bộ đang cương cứng của mình vào cùi chỏ của Vũ Kiên, để thăm dò thái độ thằng nhóc như thế nào.
Vũ Kiên nhích tay mình lùi vào trong để tránh không cho cùi chỏ của mình đụng trúng cái bộ phận nhạy cảm kia của thầy nữa, hay nói đúng hơn là chính cái của nợ đó đã tự tiện chạm vào tay nó trước. Sau đó, Vũ Kiên mới trả lời câu hỏi của thầy Trần:
- Dạ, em có học bài, nhưng tới khi làm bài em tự nhiên không nhớ rõ nữa…
- Có phải em xem thường bộ môn của tôi nên không chịu học bài thi nghiêm túc đúng không? Đã vậy tôi sẽ cho em thấy hậu quả của việc xem thường môn học, xem thường giáo viên là như thế nào – Thấy Vũ Kiên nhích tay sang chỗ khác, thầy Trần tỏ vẻ không vừa ý, bèn giả vờ lên giọng dọa nạt thằng nhóc.
- Thưa thầy, không phải, em không hề có ý nghĩ xem thường môn nào hết, lại càng chưa bao giờ dám xem thường thầy mà ngược lại, em rất ngưỡng mộ thầy… - Vũ Kiên thấy thầy Trần tức giận thì liền cuống cuồng thanh minh.
- Ngưỡng mộ tôi ư? Ngưỡng mộ ở điểm nào? 
- Em… Thầy đã đi du học ở nước ngoài về, lại đọc nhiều sách, có phương pháp giảng bài hiện đại nên… nên em rất ngưỡng mộ thầy.
Vừa nói, Vũ Kiên vừa liếc nhìn cái thứ ban nãy đã ấn vào cùi chỏ của mình. Nó thấy phía trước quần tây của thầy Trần hơi cộm lên so với bình thường, lẽ nào… lẽ nào bên trong thầy đang cương cứng?
Im lặng trong vài giây, bỗng nhiên thầy Trần hỏi:
- Em có muốn điểm mình cao hơn không Kiên? 
- Dạ có chứ! 
Vũ Kiên thật thà trả lời, mắt vẫn không rời phần hạ bộ của thầy Trần. Vì nó đang ngồi, còn thầy Trần thì lại đứng kế bên khiến cho tầm mắt nó ngang bằng với vùng dưới thắt lưng của thầy, cho nên nếu muốn tránh không nhìn vào chỗ đó thì cũng hơi bị khó.
- Như tôi đã nói ban nãy, nếu muốn điểm mình được cải thiện thì em phải nghe lời tôi, và chính miệng em cũng đã đồng ý như vậy rồi. Vậy, tôi có thể cho em đậu môn này, thậm chí còn có thể có điểm trung bình cao nhất lớp luôn, nếu em chịu làm việc này cho tôi.
Dứt lời, thầy Trần đã nhanh chóng kéo phéc-mơ-tuya chiếc quần tây của mình xuống và, bằng 1 thao tác thật nhanh, 1 khúc thịt màu hồng, dài và đầy gân guốc có cái đầu bóng lưỡng đã bày ra trước mắt Vũ Kiên, đung đưa lên xuống như đang trêu ngươi nó.
Vũ Kiên cảm thấy sốc vì mọi chuyện diễn ra quá nhanh và quá bất ngờ. Chỉ 1 tiếng “roẹt” của phéc-mơ-tuya kéo xuống, sau đó là con cặc của thầy Trần đã bày ra ngay trước mắt nó, thuôn dài và đỏ hồng hào. Con cặc thầy đang ở trạng thái bán cương cứng mà đã dài như vậy rồi, không biết khi cương hết cỡ thì sẽ dài tới tận đâu.
- Em biết mình phải làm gì mà Vũ Kiên, nếu em muốn vượt qua môn này 1 cách dễ dàng hơn! - Thầy Trần nói.
Vũ Kiên không ngờ 1 gã đàn ông đang đứng thò cu ra ngay trước mặt người khác mà lại có thể nói những câu như vậy, nhưng nó không biết làm sao cả. Thì ra thứ thầy Trần gợi ý với nó ban nãy không phải là tiền bạc, cũng chẳng phải quà cáp mà chính là điều này đây. Thực sự thì Vũ Kiên đang rất khó nghĩ. Bây giờ nó có thể đứng lên và ra về ngay lập tức, đồng nghĩa với việc làm thầy Trần sôi máu lên vì đã trưng cặc ra trước mặt mà Vũ Kiên không thèm động đến, và việc rớt môn học này sẽ là hậu quả đương nhiên không thể tránh khỏi. Ngược lại, Vũ Kiên chỉ cần nhích tới thêm vài mươi phân, ngoan ngoãn mở miệng ra thì mọi chuyện sẽ đảo ngược hoàn toàn, không những qua được môn học này mà nó còn có thể qua với 1 số điểm cao nữa là đằng khác. Đôi khi, khoảng cách giữa 2 điều đối lập nhau, giữa học lại hay không học lại, giữa tốn tiền hay không tốn tiền, giữa mất thời gian hay không mất thời gian… lại chỉ cách nhau có vài mươi ce**imet. Trong trường hợp của Vũ Kiên, khoảng cách vài mươi ce**imet đó hoàn toàn có thể quyết định số phận 1 môn học của nó.
Thầy Trần vẫn kiên nhẫn đứng trưng cu trước mặt Vũ Kiên, chờ cho đến khi nó suy nghĩ xong và đưa ra quyết định cuối cùng – Ngậm hay không ngậm. Nhìn vẻ mặt và dáng vẻ suy nghĩ của nó, anh nghĩ khả năng nó sẽ chiều theo ý mình là lớn hơn. Tuy nhiên, để cho chắc ăn hơn, anh mới thử lòng thằng nhóc xem thế nào.
- Ok, có vẻ như em không muốn vâng lời cho lắm! Thôi được, em có thể ra về! 
Thầy Trần nói. Tay phải anh kéo mép quần lót nằm bên dưới gốc cặc ra để tay trái nhét cây hàng dài thượt của mình vào trở lại. Chiêu mèo giả vờ chê mỡ này của anh lập tức hiệu nghiệm. Ngay khi anh vừa nhét con cặc của mình vào lại trong quần, chưa kịp kéo phéc-mơ-tuya lên thì Vũ Kiên đã vội cất tiếng:
- Khoan thầy, em đã quyết định rồi!
Thầy Trần bỏ tay ra khỏi khóa quần, đứng yên nhìn xem thằng nhóc “quyết định” như thế nào.
Vũ Kiên nghĩ rằng đằng nào thì nó cũng đã quen với chuyện này rồi, cũng đã từng bú cặc và bị cặc đâm, cho nên thôi thì cứ nhắm mắt làm đại, có chết ai đâu, còn hơn là cứ ngoan cố để rồi phải gặp rắc rối về sau. Dù sao đó cũng chỉ là 1 con cặc thôi mà, cứ cho vào miệng ngậm ngậm, mút mút mấy cái cho xong chuyện thôi. Nghĩ thế, nó từ từ nhích đến gần thầy Trần hơn, tay hơi run run đưa lên chạm vào vùng hạ bộ đã trồi lên 1 cục của ông thầy dâm đãng.
Hôm nay thầy Trần mặc quần lót màu trắng. Vũ Kiên có thể thấy điều đó khi nó vạch phéc-mơ-tuya của thầy ra, chạm tay vào mép chiếc quần lót in hiệu gì đó mà nó không biết, rồi kéo cái mép bằng vải thun ấy về phía trước để lôi khúc gân ban nãy ra.
Con cặc của thầy Trần đã sổ ra, có vẻ mềm hơn ban nãy vì bây giờ Vũ Kiên thấy nó nằm xuôi xuống dưới. Tuy nhiên, nó vẫn còn rất dài so với chiều dài dương vật khi xìu của 1 người bình thường. Vũ Kiên tự hỏi khi xìu mà nó đã dài như thế này thì không biết khi cương lên sẽ dài đến mức nào, nhưng cho dù có dài bao nhiêu đi chăng nữa thì việc Vũ Kiên cần làm ngay lúc này là phải cho nó vào miệng đã. Nghĩ thế, nó bắt đầu cầm con cặc của thầy Trần trong tay, nhẹ nhàng sục lên xuống.
Từ khi được thằng học trò đẹp trai nắm lôi ra khỏi quần, con cặc của thầy Trần dần cương lên trở lại. Lúc đầu, con cặc chỉ mới lò được phần đầu khấc ra khỏi nắm tay của Vũ Kiên thôi nhưng rất nhanh sau đó, nó đã như cây thiết bảng của Tôn Ngộ Không, vươn dài ra đến nỗi Vũ Kiên nghĩ phải dùng 2 nắm tay của mình xếp chồng lên nhau thì họa may mới nắm hết được chiều dài của nó.

Chồng hẹn hò với cháu trai !

Là bạn học cùng nhau từ cấp 3, Nga đã tin tưởng vào tình yêu đầu cũng là nơi  gửi gắm thân phận của mình để cùng Huy đi đến suốt cuộc đời còn lại, ngỡ tưởng mình được hạnh phúc với quãng thời gian 6 năm yêu nhau và 16 năm chung sống, nhưng điều không ngờ lại đến với Nga.

Là một nhân viên của công ty về du lịch, Nga thường xuyên bận bịu với công việc của mình, luôn tin tưởng và yêu thương chồng bởi với từng ấy thời gian yêu nhau, chung sống cũng như quen biết thì Nga đã tin tưởng ở  trong lòng mình rằng anh ấy chỉ có mình và không có ai khác.
Một ngày chủ nhật, Nga được nghỉ ở nhà không phải đi làm như mọi khi. Trong lúc Nga đang hì hục dọn dẹp nhà cửa thì Huy cũng  vội vã mặc quần áo lịch sự rồi lên chiếc xe Liberty của mình rồi phóng vụt đi khuất khỏi tầm mắt của Nga. Nga thấy chiếc máy tính của chồng vẫn bật trên bàn mà không tắt đi, Nga định ra tắt hộ chồng thì thấy trên facebook có dòng tin nhắn hiện lên, đó chính là Tuấn cháu con nhà anh trai của cô, dòng tin nhắn với nội dung “anh đi chưa? Sao lâu thế, anh có đi không nếu anh không đi em sẽ đi với anh ta…” Nga nhìn dòng tin nhắn có vẻ khá bực, sao cháu mình dám gọi chồng của mình là anh??? Nga định chat lại mắng cho Tuấn sao lại dám xưng hô như thế với chú mình, thì ngay sau đó tin nhắn tiếp theo của Tuấn chat với Huy rằng “Em chán cái cảnh cứ phải vụng trộm thế này lắm rồi, em muốn được sống với cá tính thật và được bên anh mãi mãi chứ không phải như vậy…”
Nga như muốn ngã ngửa ra sau khi đọc được tin nhắn ấy, Nga tiếp tục kéo dòng tin nhắn giữa Tuấn và  Huy ở phía trên. Nga bất ngờ hơn khi thấy những dòng tin đầy tình cảm của hai người, cả những bức ảnh hai người  chụp chung trên chính chiếc giường của mình và chồng hơn thế nữa lại đang trong tình trạng “nude” phần trên và chỉ che bên dưới với chiếc chăn mỏng, hai người chụp ảnh với nhau như thể đó là một cặp mà với những tư thế kèm theo những lời ngọt ngào mà Nga chưa được nghe bao giờ từ người chồng của mình. Nhưng những lời đó lại được dành cho chính người cháu ruột mà thường xuyên qua nhà chơi.
Tưởng rằng cháu mình quý cô chú nên thường xuyên qua lại ở nhà mình, thậm chí còn thường xuyên ăn cơm ở đó với gia đình, hóa ra bấy lâu nay cô không biết và hiểu chính  người chồng mà đã cùng cô nằm chung chăn gối suốt nhiều năm qua đã không như cô nghĩ với cái vẻ bề ngoài “menly” ấy. Nga như muốn vỡ òa con tim trong nỗi buồn, thà rằng chồng mình ngoại tình với một cô gái nào đó thì còn đỡ, đằng này lại là một người con trai mà lại không là ai khác đó chính là đứa cháu của mình.
Bây giờ thi Nga cũng đã hiểu mỗi lần chồng mình thường báo đi công tác mấy ngày cuối tuần đó, thực ra không phải đi công tác mà là đi nghỉ mát cùng với đứa cháu trai của mình. Đọc qua những dòng tin nhắn mà nước mắt của Nga không sao giữ được, Nga đau không chỉ đơn giản là do biết chồng mình là “gay” mà cô đau bởi bấy lâu nay người cô luôn tin tưởng đã lừa dối cô quá nhiều và cô cũng chỉ như chiếc bình phong chắn  cho mối tình vụng trộm của chồng và cháu trai mình mà thôi.
Giờ đây Nga đã dần nhận ra vì sao khi yêu nhau và cả những ngày chung sống bên nhau, Huy chưa bao giờ nói những lời ngọt ngào với cô, những lần được đi chơi nghỉ mát cùng nhau có lẽ cũng chỉ đếm được trên đầu ngón tay, và cô cũng đã hiểu vì sao đứa cháu mình thường đến nhà vào những lúc cô không có nhà. Choáng với với sự thật ấy, cô như muốn sụp đổ hoàn toàn, thực sự cả trong mơ cô cũng không dám nghĩ đến điều đó. Người cô yêu nhất chính là người làm cô đau.
Cô  cũng muốn tìm lối giải thoát cho cả ba, nhưng còn đứa con đang học lớp 10 cùng với gia đình thì sẽ phải làm sao? Cô không biết mình cần làm gì nữa không thể đứng vững trước trường hợp như vậy, rồi sau này gặp mặt người chồng và người cháu mình, cô phải làm gì? Cô cũng muốn chồng mình và cháu được bên nhau bởi cô không kỳ thị những người đồng tính, nhưng những gì đã và đang diễn ra làm cô hoang mang hoàn toàn, nửa muốn chia tay chồng giúp chồng giải thoát, nửa còn lại với những suy nghĩ cho gia đình, người thân. Cô không biết mình phải làm sao nữa.
                                                                       Tiệp Cận

Thứ Ba, ngày 12 tháng 11 năm 2013

Nghiệp dư !

Căn phòng tối om om, trừ một vùng vuông vức sáng trắng. Vì cửa sổ không bị hơi lạnh làm mờ, nên ánh sáng bên ngoài rọi vào khoảng không gian tối tăm bên trong tạo khung cửa kính thành một khoảng sáng trắng. Chính nguồn sáng ấy tạo nên một khoảng sáng vuông vức, tinh khôi, nguyên vẹn…
Vỡ rồi ! Một khối hình bầu dục đã phá vỡ khoảng sáng trắng ấy, bên ngoài là cái đầu của người nào đó, và rồi, có hai cái bóng dầu dục như thế. Những cái bóng ấy ngã dài trong cái khung vuông vức trên sàn nhà, nhưng không giống những cái đầu, mà tạo thành những hình tam giác và có những cánh tay nâng cánh cửa kính lên. Những cái đầu ấy chụm vào nhau bàn bạc trong tiếng rít của khung cửa kính khi kéo lên.
“Coi nào anh bạn, nạy cẩn thận đấy !”, một giọng nói thì thầm, âm vực trầm và đặc trưng không thể nhầm lẫn của một người Mỹ gốc Phi.
“Tao đang làm đây. Thằng chó đẻ nào đóng kỹ quá !”. Giọng nói này, dựa theo âm vực ít vang xa của nó, thì đó là một người Cap-ca không thể sai được.
“Ráng nạy lên đi. Không có ai ở nhà đâu”
“Tao biết rồi !”
“Vậy thì nạy lên đi !”
(Có tiếng gỗ nghiến răng rắc)
“Được rồi, nó nhúc nhích rồi. Cạy lần nữa đi !”
“Mày nạy lên đi, tao đau tay rồi !”
“Đồ mặt lồn.”
“Mày nói tao là mặt lồn hả, mày làm đi !”
(Có tiếng huỵch một cái)
“Ái… ôi”
“Bây giờ ai là thằng mặt lồn… đồ khốn ?”
“Thôi câm họng đi ! Phụ tao một tay này !”
(Có tiếng răng rắc, rồi rắc rắc mạnh hơn, rồi có tiếng khung nhôm gãy vỡ sau đó rơi vài im lặng)
“Được rồi !”
“Thế thì tốt !”
“Mày mở ra đi !”
“Mày mở đi… mặt lồn !”
“Đụ mẹ mày, nói vậy hả !”
“Đồ chết nhát !”
(Có tiếng rít của cánh cửa sổ khi mở) Cánh cửa sổ đã bung ra, nó thôi làm nhiệm vụ bảo vệ căn nhà, nhưng kêu lên chẳng êm ái chút nào.
“Coi nào, vô đi !”
“Mày đưa tay đây !”
“Đây !”
“Hự…” Bây giờ cái khung sáng trắng ấy trở thành tối đen, một bóng người chuồn vào trong như một con rắn, trượt trên thảm. mất đà loạng choạng và ngã xuống sàn nhà đánh huỵch một tiếng.
“Đồ khốn nạn, sao mày không báo trước cho tao biết !”
“Câm miệng đi, đưa tay đây kéo tao vào”.
“Ô hay quá ha, đưa tay cho mà. Đụ mẹ mày !”
“Thôi nào anh bạn, mày không định để tao ngoài này chứ ?”. Giọng người da đen vẫn còn bên ngoài vừa có vẻ mềm dẻo năn nỉ lẫn ý đe doạ rõ ràng.
“Vậy đưa tay đây” người da trắng bên trong nói.
“Mở đèn sáng trước đã”
“Đéo mẹ mày, đưa tay đây !”
“Con cặc tao nè, đồ khốn !”
“Tao đập phù mỏ mày bây giờ !”
“Đây này, kéo tao vào. Nhưng tốt nhất đừng lôi tao vào chuyện rắc rối đấy”.
Có tiếng sột soạt, thế là cả hai người đều ở trong phòng, bây giờ thì khung sáng ngay sau lưng họ, bên trên còn có một đường dài đen, chính là chỗ nẹp nhôm cánh cửa lùa được kéo lên.
“Công tắc đèn ở chỗ chó chết nào vậy ?”
“Làm thế đéo nào mà tao biết được chứ ?”
“Được rồi, kiếm đi”
“Mày kiếm đi.”
“Cả hai thằng cùng kiếm”
Cả hai nhìn nhau.
“Này, tao kiếm ra rồi !” người thanh niên da đen nói với người bạn da trắng, nhưng chợt nhận ra cả hai đều đứng ngay chỗ cái công tắc đèn.
(Có lách cách kéo quy lát lên đạn).
Hai người quay lại và nhìn thấy một người thứ ba xuất hiện trong phòng.
Một người đàn ông lực lưỡng, tóc nâu, đang mặc chiếc áo choàng ngủ thả lỏng, tay cầm súng trường đang chỉa mũi súng về phía hai người, mặt lộ vẻ cau đó vì tức giận. Bạn thử nghĩ một người không mặc gì cả hẳn chẳng có gì đáng sợ, nhưng đáng sợ ở chỗ là không có gì kinh hoàng bằng một gã đàn ông trần truồng với vũ khí trong tay, một người đàn ông đang nổi điên lên chỉa súng về phía bạn
“Chết toi rồi mày ơi !”, người thanh niên da đen hốt hoảng
Câu nói này trông có vẻ là kết luận cho cả hai người, thế là cả hai đều giơ tay lên.
Người thanh niên da trắng ngượng ngùng nói : “Vậy mà tao tưởng không có ai ở nhà”.
Người thanh niên da đen phụ họa : “Đúng như vậy đó, người nhà đi châu Âu hết rồi, chị tao nói vậy mà. Chị ấy thường giúp việc nhà ở đây”.
Vẻ mặt nghiêm khắc của người đàn ông đã khiến họ ngậm miệng, người đàn ông lên tiếng : “Hai đứa bây chưa bao giờ nghe nói tới người giữ nhà sao ?”.
“Ồ !”
“Có”
“Đúng là như thế” người đàn ông nhếch mép cười, “Lạy chúa, thế mà có hai thằng ngu xuẩn cơ đấy ! Chị mày noí là nhà này không ai ở nhà sao hả ?”.
“Ư.., chị ấy chỉ nói với tôi rằng chị ấy phải nghỉ vì chủ nhà đi vắng”, người thanh niên da đen lắp bắp nói, “Chị ấy không có xúi Kelso và tui đột nhập vào đây, tui nói thật mà !”
“Ôi chúa ơi, Jamal, mày cứ khai cả tên hai đứa cho hắn đi, như thế có tốt hơn không ?”, người thanh niên da trắng cáu tiết gắt.
Người đàn ông gục gặc đầu : “Kelso và Jamal. Có muốn khai thêm địa chỉ thường trú không, hở hai thằng khốn nạn ?”.
“Ồ không, thưa ông”.
“Xin đừng…” cả hai kêu lên trong tuyệt vọng
“Đừng gọi cảnh sát bắt tụi tui. Tụi tui sẽ đền tiền làm hư cửa sổ, tụi tôi chỉ làm hư khung nhôm thôi”.
Người thanh niên da trắng đề nghị : “Uốn lại, thực ra tụi tui có thể uốn khung nhôm lại như mới, thiệt mà !”
“Tao sẽ không gọi cảnh sát”. Nhưng ánh mắt lạnh lẽo của gã đàn ông báo cho hai thanh niên biết rằng hắn không để họ đi một cách dễ dàng.
“Ôi, trời ơi” Kelso thở dài.
“Thôi nín đi cho tao nhờ !” Jamal nói với bạn.
“Tụi mình bị kẹt rồi ! Cả hai đứa đều bị kẹt trong vụ này rồi !”, Kelso than vãn, “Hắn sắp giết tụi mình, rồi đặt một khẩu súng lục vào tay mình, sau đó thì bảo rằng hắn chỉ tự vệ mà thôi !”
“Thôi nín đi !”
“Tụi mình chết đến nơi rồi !” Kelso rền rĩ.
“Ngậm cái miệng thúi của mày lại đi !”
“A, đụ mẹ mày !” Kelso quay sang xỉ vả bạn hắn. “Đây là sáng kiến của mày mà. Tao chỉ tháp tùng theo thôi. Tao sẽ khai với cảnh sát hết”.
“Hắn có kêu cảnh sát đây, mày quên sao?” Jamal lầm bầm nhắc nhở.
“Ôi, trời đất ơi !”, Kelso mặt mày xanh lè, hắn phát bịnh lên được.
Jamal nhìn khẩu súng lần nữa, nó liếm môi rồi nói : “Này chú ơi, làm ơn thả tụi tôi đi”, nó ngọt nhạt năn nỉ, “chú cũng không muốn giết tụi tôi đâu phải không ?”.
“Thôi được, có lẽ tao sẽ không giết tụi bây”, người đàn ông thừa nhận.
“Cám ơn chú !” Kelso thở hắt nhẹ nhỏm.
“Nhưng tao không thể để hai đứa bây đi được, đúng thế không ?”
“Tui cũng đoán là như vậy” Jamal đáp.
“Chết cả nút rồi !” Kelso lại gào lên “Làm đéo gì bây giờ ?”
Người đàn ông chợt lên tiếng : “Ý kiến hay đấy !”
Jamal hỏi : “Ý kiến gì vậy ?”
“Cả hai đứa bây. Tất cả đều bị đéo đấy !”. Con cặc người đàn ông bắt đầu lỏ ra, từ giữa háng nó ngổng lên. Mắt Jamal mở trừng trừng khi đầu cặc gã đang chỉa về nó.
“Không được đâu”, nó nín thở.
“Ôi trời ơi !” Kelso la hoảng “Nó sắp đụ hai đứa mình, nó trói mình lại rồi đụ cả hai đứa. Làm sao bây giờ ?”
Người đàn ông nói thẳng : “Không phải tao mà là chính hai đứa bây”.
“Cái gì ?”
Người đàn ông nói : “Tụi bây sẽ đụ nhau, làm cho sướng mắt coi, nếu đã mắt tao sẽ thả tụi bây đi”.
“Chú ơi,tụi tôi không làm cái trò gớm ghiếc đó đâu !Jamal nói vẻ giễu cợt.
“Hai đứa bây phải làm ngay bây giờ” giọng người đàn ông rõ ràng, sắc đanh trong khi dí súng gần họ “ngay trên giường này”
Kelso và Jamal ngơ ngẫn nhìn nhau.
“Ông không điên chứ ?” Kelso ngập ngừng hỏi.
“Dĩ nhiên là không”, người đàn ông nói, “Một khi hai đứa bây bị tống vào tù, thì đời tụi bây khốn nạn lắm không giống như ở nhà đâu. Cứ nghĩ xem, khi hai đứa bây bị nhốt vào xà lim với một tay đô con nào đó thì tụi bây sẽ thành một con đĩ thúi.”
“Vậy ai sẽ đụ trước đây ?” Jamal hỏi.
Người đàn ông đáp : “Cởi quần ra rồi tính. Người nào nứng cặc trước thì người đó đụ trước”. Người đàn ông dí súng vào họ, thúc mạnh : “Cởi ra mau !”
Tay Jamal từ từ lần xuống tháo cúc quần. Mắt Kelso không rời khỏi cử chỉ của Jamal với vẻ khiếp sợ.
Nó cố cưỡng lại : “Này, đừng mậy. Đừng làm như vậy. Tụi mình có thể nhào vào nó. Nó không thể cùng lúc bắn chết hai đứa đâu”.
Người đàn ông nói giọng lạnh tanh : “Có muốn cá không ? Cái món này sẽ khoét một cái lổ xuyên qua thằng nào đứng gần, và tao có thể bắt 5 phát trong vòng 8 giây. Tụi bây nhanh cỡ nào ?”
Kelso biết ngay câu trả lời như thế nào rồi, nó đành thò tay xuống và cởi cúc quần.
“Như vậy có tốt hơn không”, bây giờ mới thấy nụ cười trên gương mặt gã đàn ông, nhưng không phải là nụ cười vui vẻ, mà đó là nụ cười của mèo vờn chuột, thoáng có vẻ đanh ác qua nụ cười ấy.
“Đừng, đừng sục”, người đàn ông ra lệnh, “chỉ đứng im đó để tao coi cho đã mắt, ai nứng trước đụ trước”.
Con cặc của Jamal giống như một trái chuối, vừa dài vừa cong cong. Cặc Kelso thì giống như cái đầu rùa ló ra khỏi mai.
Người đàn ông cười cợt : “Tụi bây có bao giờ nghĩ là sẽ đụ với một gã đàn ông khác không ? Hãy nghĩ về chuyện này một chút, đâm cặc vào lổ đít nóng hổi và bót của một thằng đàn ông, lông đít gã sẽ cọ vào cặc khi thọt sâu vào bên trong”
Con cặc Jamal bỗng nhúc nhích và cương cứng. Còn cái “đầu rùa” của Kelso bắt đầu lỏ dài ra.
Người đàn ông nói tiếp : “Gã đàn ông sẽ bú cặc mày trước, nó sẽ nút vào trong làm cặc mày ướt và thọt dễ hơn. Tụi bây biết rồi đó, cặc khô queo thì làm sao đụ được phải không, vì vậy mày có thể thấy cái miệng thằng đàn ông nóng hổi và ướt rượt, nó sẽ bú từ đầu đến tận gốc. Hiểu rồi chứ ?”.
“Ôi trời !”, Kelso chợt la hoảng khi nó thấy con cặc Jamal đang dựng đứng lên. Quên lời dặn, nó cầm lấy cặc mình và bắt đầu vuột lên xuống điên cuồng. Người đàn ông dững dưng chẳng buồn nói gì.
Bây giờ người đàn ông quay sang nói với Jamal : “Đâm cặc mày vào lổ đít thằng da trắng kia, chơi lút cán ấy, mày sẽ thấy cặc mày trong lổ đít nóng hổi của nó, phải ngoáy cặc để nong rộng hơn mới đụ được.”
“Ừ” Jamal thở mạnh.
“Trời, mày không được đụ tao !” Kelso nói “Coi này, mày coi đi, nó cứng rồi !” Kelso giơ cặc ra, lúc này đã giương nòng thẳng băng, không tính đầu cặc thì đã dài đến 8 inch, đầu cặc đỏ hỏn lỏ ra bóng lưỡng.
Người đàn ông nói : “Nó được vậy là do mày sục, mà phạm luật chơi rồi. Trong khi bạn mày không hề mó tay vào, nó mới là người chiến thắng. Như vậy nó sẽ đụ lổ đít mày cho tao coi”.
“Không được”Kelso nói khôngthànhtiếng,”không được đâu
Jamal nói : “Thôi mày ơi, tụi mình phải làm thôi nếu không muốn bị bắn toi mạng. Tới đây và bú đi, tao sẽ cố chơi thật nhẹ thôi”. Người đàn ông nói với Kelso : “Khi nó đụ mày xong thì tới phiên mày đó. Đừng có quên nghen”.
“Quỳ xuống rồi bú tao đi, Kelso.” Jamal nói. “Mày làm trơn cặc thì tao mới đụ mày không đau”
Kelso giương đôi mắt của con thú bị săn đuổi, không còn đường chạy thoát. Hoặc giả như con chim trước con rắn độc, nó dường như mất hết ý chí, và như người máy, nó bước đến trước mặt Jamal,hạthấp người rồi quỳ xuống
Jamal nói : “Làm đi, nếm cặc tao đi”.
Những ngón tay trắng trẻo của Kelso nổi bật trên màu đen sẫm con cặc Jamal. Thân cặc nằm gọn trong nắm tay và đầu cặc đập nhẹ vào môi trên của Kelso, sau đó Kelso bắt đầu đẩy cặc Jamal trượt vào miệng mình.
“Ôi… a… !”, Jamal rên lên, “ôi làm như thế đấy anh bạn, bú đi, bú cặc tao đi. Ăn cặc tao đi, coi nào, ăn đi !”.
Môi Kelso mím lại và trượt tới trượt lui trên thân cặc to đùng, những âm thanh chóc chóc thoát khỏi miệng Kelso khi bú cặc bạn gã. Jamal mắt nhìn trân trân cảnh ấy, cứ như là nó quên tuốt luốt thằng bạn nó đang nắm cặc nó mà bú mút, rồi đó bật tiếng rên lớn, cúi xuống tay đẩy đầu kelso ép mạnh. Kelso vừa bị cặc Jamal chọt mạnh muốn nín thở, vừa tức tối, vừa ho vừa sặc, cố đẩy Jamal ra, nó la toáng lên : “Thằng chết bầm, sao mày đâm mạnh vậy”.
“Xin lỗi”, ngực Jamal còn phập phồng chưa hết phấn khích, “thôi bú chút nữa đi, mình lên giường, tao cần thật trơn thì đụ mày mới được”.
“Ôi trời !”, Kelso la lên nhưng nó lại nghe theo, nó bò ngay lên giường và nằm ngữa, để cho Jamal leo lên ngực nó chàng hảng hai chân và chỉa cặc vào miệng nó, thế là Jamal lại ghịt đầu Kelso áp sát háng nó, lần này Kelso không đẩy Jamal ra, cứ để mặc Jamal đâm cặc vào miệng nó, Kelso rũ người ra như con búp bê vứt đi, đầu nó chuyển động theo hướng nào đều do bàn tay Jamal quyết định, không hơn cũng không kém.
“Á… a… !”, Jamal rên rĩ, “Trời đất ơi, sướng quá, mày là thằng bú cặc cừ khôi đấy, khá lắm đấy anh bạn ! A… hư… hư…!”
“Ngừng lại ngay”, người đàn ông ra lệnh.
Jamal ngước mắt lên nhìn, ánh mắt nó dại hẳn đi, dường như bây giờ nó mới nhớ tới sự hiện diện của người thứ ba trong phòng.
Người đàn ông nói tiếp : “Lật sấp nó lại, đụ nó đi !”
Kelso giống như bột bánh mì dễ nhào nặn, nó bị đẩy mạnh lật sấp trên giường, mông nhổng cao, bàn tay Jamal háo hức nắn bóp người nó, cởi quần nó xuống và rồi ấn đầu cặc vào lổ đít nó.
Mãi đến khi con cặc Jamal ấn vào khiến nó giật mình, trở về thực tại. “Ui cha, ôi trời ơi đau, đừng !”, Kelso la lên “Đừng, đừng làm vậy !”. Ngay cả la lối như vậy nhưng Kelso chẳng hề cố tránh né, chỉ giương mắt nhìn chằm chặp con cặc to đùng của Jamal đang ngoáy sau mông nó, lúc đầu thì từ từ, như bị tê dại, mắt nó trừng trừng, mồm há hốc vừa ngạc nhiên, vừa nhăn nhó vì cơn đau ập tới bất ngờ. “A… đau quá !”, nó la lên khi Jamal ấn mạnh hơn.
Người đàn ông nói với Kelso : “Có thích không hả ? Có thích cặc bạn mày chọt vào cái mông thúi của mày không hả thằng ranh ?”
“Ôi, xin đừng !”,nó van lơn, “Làm ơn lấy ra đi, lấy ra đi !”, nhưng nó không cố tránh mà người nó lúc lắc, vặn vẹo.
“Tao xin lỗi”, Jamal nói, không giống như lời nói xin lỗi thật tình chút nào, “Cứ phải làm thôi, tốt hơn hết là làm cho xong”. Coi đó, cái thằng mặt dầy, dối trá đến trâng tráo, Jamal làm như chỉ có hai đứa nó với nhau trong phòng, cứ làm như Kelso khoái bị đụ, cứ như là chỉ là chuyện hai đứa bạn đang thỏa mãn sinh lý cho nhau.
“Úi trời ơi !”, Kelso không ngớt rên rĩ, nhưng rồi những tiếng rên gợi lên cái gì đó như chấp nhận, thỏa mãn. Jamal coi đó như sự khêu gợi, mời mọc nó đụ xả láng. Chiếc đệm cứ phồng lên xẹp xuống, ép khí tạo những âm thanh nho nhỏ xì xì khi xác thịt hai đứa quấn lấy nhau, chiếc giường như cũng muốn phụ họa bằng những âm thanh kin kít khi hai đứa tăng nhịp độ. Đầu Kelso hết gục tới trước lại bật ra sau khi Jamal “cưa” nó, thân thể nó văn vẹo bởi những cú thụt và và gồng lên chịu đựng. Hai đứa nó như hai con thú đang nhảy đực trên giường, chìm đắm trong xuân tươi và hoan lạc, giữa đất và trời, cả hai kẻ thụt cặc người lắc mông nhịp nhàng.
“Ôi, đã quá, sướng cặc quá mày ơi, cái lổ mày đụ đéo chịu nổi !”, Jamal la lên, “Ôi trời ơi, tao sắp ra đây, tao sắp phọt trong lồn mày đây nè, Kelso !”.
Người đàn ông vẫn lạnh lùng : “Rút ra, xịt lên mình nó !”
“Ư.. ưm !”, Jamal miễn cưỡng kéo cặc nó ra và tiếp tục sục mạnh, hai mắt nó nhắm nghiền, nó nghiến chặt răng, mặt nhăn nhó, trái chanh dưới cổ chạy lên chạy xuống và miệng nó thoát ra những âm thanh cực kỳ khoái lạc, cặc nó căng bóng dưới ánh đèn và giật nhẹ một chút rồi phụt ra một dòng tinh dịch, hết đợt này đến đợt khác, ngưng một chút rồi thêm ba lần nữa mới dứt. Tinh dịch bắn vọt cầu vồng và nhễu lên lưng Kelso từ đít tới đầu nó không thiếu chỗ nào, tạo nên những vệt lốm đốm trên chiếc áo thun rẻ tiền của Kelso.
Chơi xong, Jamal thở nặng nhọc, ngã vật ra giường. Kelso nằm co chân, cuối cùng như nhận ra sự việc đã kết thúc, Kelso bật lên tiếng kêu : “Ối trời ơi, đau quá là trời !
Không chút cảm thông, người đàn ông lãnh đạm nói : “Lần đầu bao giờ cũng đau. Hai đứa bây cứ làm những chuyện trộm cắp ngu ngốc này thì trước sau cũng bị cặc đâm thường xuyên trong nhà tù, làm riết rồi cũng quen thôi, tự nhiên như mặt trời mọc vào sáng sớm vậy”.
Kelso ngó Jamal, cứ như nó nghĩ là Jamal đã âm mưu làm ra chuyện này, “Đồ khốn nạn”, nó mắng Jamal, “Đồ chó đẻ, mày là thằng chó đẻ”.
Jamal lúc này tỏ vẻ ân hận, “Này Kelso, tao đâu có sự lựa chọn nào khác được”.
“Lựa với chọn !”, Kelso hét vào mặt Jamal, cơn giận làm cơ thể nó bừng bừng kích động, nó bò lên giường như kiểu chó Bun đầu to, lao về phía Jamal. “Đụ con đĩ mẹ mày, mày khoái đụ lắm hả, đồ chó đéo, mày khoái đụ tao lắm phải không hả ?”
Jamal ngập ngừng rồi nói : “Cũng hơi thinh thích”, lời nói của Jamal cũng đủ làm Kelso điên tiết, “Tao cũng thích … mày. Không có khẩu súng này chỉa vào đầu thì tao cũng muốn làm chuyện đó với mày”.
“Con cặc tao nè, đồ chó chết !” Kelso vừa chửi thề vừa lao đến chỗ Jamal.
Kelso cung tay toan đánh Jamal, nhưng người đàn ông chỉa súng bảo thôi, gã nói : “Bây giờ tới lượt mày đụ nó đấy. Nó chơi mày thế nào thì mày chơi nó thế ấy”.
“Ừ, để rồi coi !”, Kelso hạ tay xuống. Jamal lúc nãy cũng định chống đỡ bây giờ như quả bóng xì hơi, nó bị tước quyền, nó đặt tay gối sau đầu, nằm bật ngữa ra nệm.
Kelso bước dạng chân trên người Jamal, con cặc nó chỉa trước mặt Jamal. “Đụ tao, mày muốn phải không ? Mày với con cặc mắc dịch mắc gió của mày. Ta sẽ cho mày thưởng thức con cặc cứng của tao. Tới đây, bú cặc tao đi thằng nhọ nồi khốn nạn, bú cho mạnh vào bởi vì tao chỉ cho mày bú trong 10 giây sau đó thì tao đụ banh lổ đít mày cho biết. Tao sẽ phá trinh mày đó !”
Người đàn ông tỏ vẻ hài lòng : “Như vậy cũng được !”
Jamal hẳn đã hiểu Kelso muốn nói gì, cặp môi dày của nó làm việc hết sức cần mẫn, nghiêm túc, nó nhả nhiều nước bọt, nó mút mạnh nghe chùn chụt, mút thật nhanh trong khi Kelso cứ đếm : “Năm, sáu, bảy…”
Jamal dừng lại, nước bọt đã ướm đẫm thân cặc Kelso.
“Tám, chín, mười. Chổng mông lên thằng chó đẻ, bây giờ tao đụ mày cho mày coi !”
Jamal bò xổm trên giường, mặt nó đầy vẻ sợ hãi : “Này, hồi nãy tao làm mày nhẹ nhàng, mày biết rồi đầy, tao vô nhè nhẹ thôi…. Á… á… !”. Kelso đã trèo lên người Jamal, con cặc trắng nhợt nhạt của nó đâm thật nhanh và thật lực ! “Ah… a…, thằng trời đánh thánh vật, đụ mẹ mày, lấy cặc mày ra ngay, lấy ra, á… a… !”
Kelso gầm gữ như dã thú : “Câm họng đi ! Nè, chơi lút cán nè, tao đang đụ mày nè, đồ khốn kiếp !”
“A.. a.. a… !” Thanh âm Jamal chói tai toát lên nổi đau mà nó gánh chịu khi cặc Kelso thụt vào cơ thể nó. Kelso đụ như điên cuồng, thô bạo, nó đang hãm thằng bạn thân của nó, nó chơi tơi tả cái mông nhọ nồi bạn nó, mỗi lần rút ra nó lại dập mạnh mông để cặc nó đâm sâu như nhát dao cắt. Một lát sau thì những tiếng la thét của Jamal đã chấm dứt và thay vào đó là những tiếng khóc thút thít bởi nổi đau về thể xác lẫn tinh thần.
Kelso cứ gầm gừ man dại trên lưng Jamal, nó hung hăng thụt cặc thô bạo vào mông bạn nó, nó thọc sâu, thọc mạnh vào cơ thể bạn nó, nó muốn trừng trị bạn nó một cách đích đáng. Càng lúc Kelso rên la càng lớn, như thế thì bạn cũng biết là nó đạt đến đỉnh khoái cảm, thế rồi Kelso rút cặc ra, sục vài cái và bắn ra một loạt tinh dịch vào người Jamal, Jamal thổn thức vì biết rằng sự việc đã kết thúc, tinh dịch Kelso bắn lên người nó như mưa - trên lưng và trên mông Jamal.
Sau khi giọt tinh cuối cùng đã rơi thì Kelso sụm xuống ngã đè trên lưng Jamal. Nó vuốt ve Jamal với hàm ý yêu thương, hối hận. “Trời ơi, tụi mình đã làm gì vậy !”, nó thở dài.
“Đụ nhau, còn đụ dã man nữa !”, Jamal đáp.
“Tao xin lỗi, đừng giận tao nghen !”
“Tao cũng xin lỗi mày”, Jamal nói.
“Ừ”.
“Tao bị bắt buộc làm.”
“Thì tao cũng vậy thôi”
Kelso lăn xuống giường, Jamal ngồi dậy đối diện với gã đàn ông, “Tụi tui đi được chưa ?”. Hai đứa hỏi trong khi người đàn ông tay lăm lăm khẩu súng mà… con cặc gã cũng lúc lắc, giần giật.
“Ông ơi ?”, Jamal lúng túng.
Người đàn ông thả cò súng, đoạn quay ngược mũi súng ra sau và gác súng lên vai, còn tay kia gã bóp, sục cặc gã, càng lúc càng mạnh và … phụt !
Giống như đạn súng săn, tinh dịch người đàn ông bay vọt ra và tỏa thành chùm trước khi rơi xuống. Nó văng trúng cả hai thanh niên đang ở trên giường, nó rơi vải khắp giường, ít nhất là 6 loạt “đạn” như thế. Sau đó gã ngồi phịch xuống giường trong khi hai gã thanh niên còn chưa hết ngạc nhiên.
Xong việc, gã đàn ông thở hổn hển, và khi Jamal nhổm người lên thì gã đàn ông quay súng chỉa vào hai người “Kéo quần lên và xéo đi !” Gã gằn giọng : “Lần sau, tụi bây sẽ lãnh một phát đạn ngay giữa ngực, hiểu không, đồ khốn ?”.
Hai gã thanh niên kinh hoàng riu ríu nghe theo, kéo quần ước nhẹp tinh dịch lên, kéo dây kéo và cài cúc. Không dám đi ra cửa cái, hai gã theo lối cũ chuồn qua cửa sổ. Sau khi ra được bên ngoài, bạn có thể nghe tiếng chạy bành bạch của họ cho đến khi nhỏ dần và mất hút.
Bây giờ còn lại một mình, gã đàn ông cầm súng bật cười : “Dám cá là lần này đã dạy cho lũ khốn nạn ấy một bài học nhớ đời. Đúng là hai thằng tay mơ, muốn làm những phi vụ lớn còn lâu khước !”
Gã quay về với việc của mình, thu dọn những món đáng giá trong ngôi nhà, xóa sạch dấu vết của mình để lại. Trong phòng giặt tầng trệt, bộ đồ đen gã đã mặc khi đột nhập vào nhà đã khô có thể mặc lại được. Khi cố đột nhập vào nhà, bộ quần áo bị dính bùn đất, đó là lý do vì sao một kẻ trộm đêm như hắn lại mặc áo choàng ngủ vì quần áo gã còn đang trong máy giặt. Nói cho cùng, gã phải mất một tuần để điều nghiên. Khi hắn sắp hành động thì bị hai thằng lỏi chui vào, quờ quạng để lại dấu tay tùm lum. Hắn chỉ cần thế.
Hắn tặc lưỡi : “Đúng là hai thằng nghiệp dư”.
HẾT