hap dan

hap dan

Thứ Ba, ngày 06 tháng 1 năm 2015

Đê mê cùng anh hàng xóm (mới)

Tôi là một thằng con trai mới học lớp 8. Cái tuổi sắp trở thành người lớn khiến tôi luôn tò mò về cơ thể trưởng thành của một người con trai thực sự ra sao. Tôi khao khát và thèm muốn được nhìn thấy thân hình trần truồng của một người con trai trưởng thành. Tôi thèm khát được sờ lên bắp tay rắn chắc, thèm khát được gục mặt vào bộ ngực ấm áp săn đanh của người con trai ấy. Và hơn hết tôi thèm khát... Nhưng tôi là một đứa nhát gan. Thèm là vậy nhưng tôi chẳng dám tìm anh nào để được tận hưởng cảm giác đó cả. Thành ra tôi chỉ đem trí tưởng tượng rồi đêm từng đêm thủ dâm cho đã.  Mọi chuyện sẽ cứ như vậy trôi qua trong nhàm chán nếu như không có một ngày... Một ngày mà cơ hội thật sự đến với tôi dẫu tôi nằm mơ cũng không ngờ tới. 
Hôm ấy cậu tôi từ tỉnh khác lên chơi với gia đình tôi. Vì gia đình tôi hơi nghèo khó, nơi ở có thể nói là chật hẹp nên việc tạo chỗ ngủ cho cậu có thể nói là một chuyện vô cùng phức tạp. Suy nghĩ mãi về vấn đề này, cuối cùng mẹ tôi cũng đưa ra được một giải pháp: 
- Khôi này - Ăn cơm xong mẹ tôi nói với tôi - Tối nay con sang nhà anh Kiên ngủ tạm nhá. Nhà mình hơi chật nên giường con để phần cậu ngủ. Mẹ đã hỏi anh ấy và anh ấy đã vui vẻ đồng ý bảo con sang ngủ cho vui rồi. Nghe mẹ tôi nói thế mà tôi đã thấy sướng ran hết cả người. Anh Kiên là hàng xóm của nhà tôi. Bố mẹ anh ấy đã đều mất hết nên anh ấy ở một mình trong một căn nhà rộng rãi. Anh ấy năm nay 20, đẹp trai như diễn viên võ thuật Hồng Kông ấy. Nói thế đủ để các bạn hiểu anh ấy nam tính và lực lưỡng đến mức độ nào. Hôm tôi sang nhà anh ấy chơi và tình cờ nhìn thấy anh ấy tắm trên sân giếng. Ôi khỏi phải nói, bộ ngực và cơ bắp của anh ấy mới tuyệt vời làm sao. 
Thế nên vừa nghe mẹ nói được qua nhà anh ấy ngủ, cái ý nghĩ đen tối đã xuất hiện và chiếm hữu trong đầu tôi làm cho buồi tôi cẩng tếch lên trong quần. Thật là khó chịu! 

Vậy là ngay sau đó tôi sang nhà anh Kiên, thực hiện chuyện ngủ nhờ. Anh khá vui tính và cởi mở đối với tôi. Gần anh tôi như thấy mình càng lúc càng mê mị. Tôi liên tục liếc nhìn chiếc đồng hồ trên tường, mong sao nó nhanh chóng chạy đến con số 10 để tôi và anh có thể đi ngủ. Tâm trạng cứ háo ha háo hức cứ như là tân lang nóng lòng đợi chờ thời khắc động phòng vậy. Mặc dù tôi cũng chả chắc chắn đêm nay mình có dám giở trò gì hay không. Trong đầu tôi vẽ ra đủ mọi ý nghĩ: giá mà mình có chút thuốc mê ở đây rồi chuốc cho anh ấy ngủ say sau đó có thể tha hồ cởi quần anh ấy ra, tự do làm những gì mình thích. Hí hí! Thế rồi thời khắc vàng cũng đã đến trong tâm trạng háo hức của tôi. Chiếc ti vi trên kệ tắt vụt sau một cái nhấn điều khiển. Anh cười bảo tôi: 
- Đi ngủ thôi nhóc! Tôi thích trí nhảy luôn lên giường nằm chờ đợi. Anh sau khi đã cài cửa, tắt điện to, bật điện ngủ thì cũng lên giường nằm cạnh tôi. Tuy chỉ là điện ngủ nhưng nó sáng lắm. Tôi nghĩ với ánh sáng ấy tôi chẳng khó khăn gì trong việc nhìn rõ mồn một thân thể của anh. Nằm bên anh mà mùi hương nam tính của anh thoát ra thật hấp dẫn làm cho tôi càng thêm mê mẩn. Tôi nằm nghiêng nhìn anh. Anh mặc chiếc áo ba lỗ, quần đùi trắng - bộ đồ ngủ mà có lẽ anh vẫn thường dùng. Hai tay anh khoanh lại gối lên đầu làm lộ ra cái nách chi chít lông trông thật là khêu gợi. Mắt anh nhắm lại, hai hàng mi cong vút đẹp mê hồn. Trông anh cứ như một chàng hoàng tử ngủ trong rừng ấy. 



Tôi đưa mắt nhìn xuống quần anh. Chiếc quần đùi trắng cộm lên trông thật là thèm khát. Người tôi nóng ran lên. Nhục dục chạy ào ạt trong người. Tim đập lên liên hồi vì hồi hộp, vì thèm khát. Tôi nuốt nước bọt đánh cái ực nhìn xuống quần anh lần nữa rồi lấy hết can đảm ngước nhìn anh, hỏi nhỏ: - Anh Kiên này! 
- Hả? - Anh mở mắt nhìn tôi. 
- Anh... anh đã có bạn gái chưa? - Tôi biết mình hỏi thừa vì người đẹp trai như anh ấy làm gì có chuyện chưa. Nhưng đây là âm mưu của tôi. Tôi phải dụ từng bước để anh sập bẫy. 
- Anh chưa. 
- Thật không ạ? 
- Thật! Tôi chẳng quan tâm chuyện anh nói có thật hay không. Cái tôi quan tâm đến là
- Vậy... vậy anh đã từng...Thấy tôi ngượng ngịu, anh như biết ý tôi, bèn phì cười: 
- Mày hỏi anh đã địt gái chưa ấy gì? Chưa! Nghe anh nói bậy mà tôi càng rạo rực, cảm giác như anh đang dần đi vào chiều hướng tôi vẽ ra. Tôi hỏi tiếp: 
- Không biết địt gái có sướng không anh nhỉ? 
- Sướng! - Anh phì cười - Mày cũng muốn địt gái rồi hả? 
- Dạ không! Em chỉ tò mò nên hỏi vậy thôi. Mà anh này, khi nào buồi mình có thể địt được gái? 
- To, cứng là địt được! 
- To như thế nào hả anh? 
- To như thế này này!
Anh nói rồi bất ngờ đưa tay nắm lấy tay tôi đặt vào quần anh. Vừa chạm vào đó, một luồng nhiệt nóng ran chạy xẹt xương sống tôi. Đầu óc tôi quay cuồng đê mê và ngây dại. Từ lớp quần tôi cảm nhận được một khúc thịt thật to, thật dài, thật cứng và nóng hôi hổi. Tay tôi run rẩy xoa nhẹ nhàng. Ngước mắt nhìn anh, tôi thấy hai mắt anh nhắm lại. Có vẻ như anh đang phê lắm thì phải. Tôi nuốt nước bọt, hỏi trong hơi thở: 
- Anh... anh không mặc quần sịp à? Em sờ buồi anh rõ lắm! 
- Không.- Anh nói mà mắt vẫn nhắm - Đi ngủ mặc một quần cho nó thoải mái.
          Ôi trời đất ơi, lần đầu tiên trong đời được tận tay sờ buồi người khác cảm giác thật là đê mê mà sung sướng mặc dù còn qua lớp vải. Quyết không dừng lại ở đó, tôi đưa bàn tay lên rốn anh rồi thọc tay vào trong quần. Cái gì thế này? Ôi trời đất ơi! Bây giờ thì buồi anh bằng da bằng thịt đã nằm gọn trong tay tôi. Eo ôi to dã man, cứng dã man! Tôi điên cuồng xoa bóp! 
- Eo ôi, buồi anh ta cẩng tếch! Hí hí! 
- Thích không mày! 
- Thích! Sướng lắm! Eo tôi to thế! Buồi anh to gần bằng cổ tay em rồi! Hi hí! 



- Thích thì cứ tha hồ mà vày. Anh cho mày vày choét buồi anh ra cũng được!
- Eo ôi thích thế!- Tôi nói trong hơi thở, tay không ngừng điên cuồng vày mạnh - Khiếp! Anh đái à? Sao đầu buồi anh ướt ướt? 
- Đái đâu mà đái? Mày vày anh như thế nên buồi anh nó chảy nước ra đó! 
Đúng là nước từ đầu buồi của anh không ngừng rịn ra làm ướt nhẹp cả tay tôi. Sờ tiếp xuống phía dưới, những cụm lông rậm rì, êm như thảm thật thích tay. 
- Sao buồi anh lắm lông thế? Anh không cạo à? 
- Không, cạo làm gì, để thế cho nó thích! Tiếp tục sờ tay xuống phía dưới, tôi cảm nhận được bìu dái của anh không ngừng se qua se lại trong tay tôi. Bên trong đó, hai hòn dái thật to. Tôi không ngừng nghịch qua nghịch lại hai hòn dái ấy. Cảm thấy sờ mãi vẫn không đủ, tôi dè dặt đề nghị: 
- Hay là anh để em cởi quần của anh ra xem buồi anh to như thế nào nhá! Anh mỉm cười gật đâu. Tôi nhỏm dậy, túm lấy cạp quần đùi của anh và tụt xuống. Nhưng: 
- Anh phải nhấc mông lên thì em mới cởi được chứ! Anh nhỏm mông lên. Chiếc quần đùi của anh tụt xuống theo tay tôi. Từ trong quần, buồi anh bật ra lực lưỡng. Tôi tham lam tụt luôn quần ra khỏi hai chân anh rồi nhào lên lột luôn chiếc áo ba lỗ anh đang mặc. Nhìn anh nằm trên giường, tôi cười khoái trí: 
- Eo ôi anh Kiên cởi trần cởi truồng kìa! Nhìn kìa, buồi anh ta thầng lẫng thầng lẫng ra như buồi chó kìa.  Anh mỉm cười: 
- Thằng quỷ, thích gì thì làm đi, nói nhiều! Tôi ngay lập tức nhào tới, túm chặt lấy buồi anh và điên cuồng giậu mạnh: 
- Cho anh chết này, để em vày choét buồi anh ra thì thôi. Chết này! Chết này! 
          - Á! Á! - Anh ưỡn mông kêu lên. Tôi cũng không biết anh kêu vì sướng hay vì đau nữa - Nhẹ thôi thằng quỷ. Mày định bẻ gẫy buồi anh đấy à? 
- Cho anh chết - Tôi ngừng tay rồi cấu vào buồi anh một cái. 
- Á!- Anh lại kêu lên, buồi lại nảy lên một cái. 
- Buồi anh chảy nước nhiều thế, ướt hết tay em rồi! Mà anh đừng cẩng nữa để em xem buồi anh không cẩng thì nó như thế nào đi! 
- Không thể không cẩng được đâu mày. 
- Vậy em gảy đàn nhé!
Tôi nói rồi ngồi xuống cầm lấy buồi anh, cứ thế phật phật xuống rốn: 
          - Tưng! Tưng ! Tưng! - Tôi cười khoái trá! Hai mắt anh nhắm lại, tận hưởng cảm giác sung sướng tột cùng. Một lúc sau chán với trò gảy đàn tôi xuống phía chân anh, hai tay banh hai chân anh ra rồi lấy bàn chân của tôi cạ cạ vào buồi anh. Công nhận cảm giác lấy bàn chân cọ vào buồi anh cảm giác nó mới lạ thật đấy. Càng lúc tôi càng cọ mạnh. 
          - Ôi cái thằng nhóc này làm gì thế hả? - Anh bất chợt mở mắt - Buồi anh mà mày lấy chân đạp không thương tiếc như thế thì còn gì là buồi anh nữa. 
          - Mặc kệ! Đã bảo đêm nay em đạp nát choét buồi anh ra thì thôi! 



Và anh cứ nằm yên cho tôi đạp. Được một lúc anh đề nghị: 
- Khôi, mày bú buồi anh đi! 
- Bú thì bú! - Tôi ngay lập tức ngả đầu lên rốn anh, há miệng ngậm trọn cái buồi đang cẩng tếch, nóng hôi hổi của anh vào miệng và bắt đầu bú mút. Vị mặn mặn không ngừng tiết ra từ đầu buồi anh làm tôi thêm khoan khoái. Lần đầu tiên trong cuộc đời, buồi một người thanh niên trưởng thành đẹp trai ngự trị trong mồm tôi, đê mê, ngây dại. Anh kéo tôi nằm úp lên anh, đặt háng tôi lên mặt anh, tay anh kéo khóa quần của tôi xuống, thọc vào trong, tóm được cái buồi cũng đang cẩng tếch của tôi và lôi nó ra ngoài. Vô cùng tham lam, anh ngoạm lấy buồi tôi không thương tiếc. Tôi sướng rên người. Trong miệng anh, cái buồi tôi bị lưỡi anh đẩy bên này, đẩy bên kia, hai hàm răng của anh còn nhai nhè nhẹ lên buồi tôi nữa. Hai môi anh thỉnh thoảng ngậm chặt lại, mút chặt lấy buồi tôi, như muốn mút hết tất cả những gì tinh hoa trong đó. Tôi ngất ngây, đê mê trong khoái lạc. Buồi anh đầu ắp miệng tôi. Buồi tôi chọc lia lịa trong mồm anh. Hai cái miệng ngậm trọn hai cái buồi. Tôi điên cùng bú, điên cuồng mút, hết bú buồi rồi lại bú dái, liếm lông anh. Anh điên cuồng mút, điên cuồng bú. Ôi cái cảm giác buồi mình nằm trong mồm người khác, ngày xưa tôi vẫn thấy ghê tởm thì sao bây giờ nó lại đê mê thế! 
          - Ôi! Anh Kiên! Em sướng quá! - Tôi nhả buồi anh ra khỏi mồm kêu lên - Em sướng! Em sướng!- Tức thì tôi ưỡn mông ấn cho thật sâu buồi tôi vào họng anh. Từ đầu buồi tôi, tinh dịch bắn như vũ bão, chảy tọt xuống cổ họng anh. Anh nhả buồi tôi ra và nuốt tất cả xuống bụng. Tôi điên cuồng đút buồi anh vào miệng. Cái buồi cẩng tếch cứng nhắc to tướng lia lịa chọc vào, đâm vào mồm tôi theo cú nhấp mông lia lịa của anh. Anh đang địt tôi, không phải địt bằng đít mà địt bằng mồm. 
Cả mồm tôi đầy ắp buồi anh. Tôi mím chặt môi, móp chặt má bú buồi anh, bú cái buồi mà tôi ngày đêm thèm khát. Anh vẫn điên cuồng chọc buồi vào mồm tôi, những cú chọc lia lịa làm tôi ứa nước mắt vì nghẹn! 
          - A..A ...A! - Anh rít lên, đẩy sâu buồi vào họng tôi. Từ trong buồi anh, tinh trùng phóng ra tràn xuống họng tôi, lan cả khắp khoang miệng. Tôi nhả buồi anh ra, nuốt trọn cái tinh hoa nhất ấy rồi lại đưa buồi anh vào mồm, mút cho thật sạch những gì còn sót lại.  Anh nằm vật ra giường và thở hổn hển. Tôi cười: 
- Buồi anh to và đã lắm, tinh trùng cũng béo ngậy, ngon ơi là ngon! Hai mắt anh nhắm lại. Tôi sờ buồi anh thì cái buồi ấy đã mềm nhũn ra rồi. Thì ra buồi anh khi không cẩng trông nó như thế này. Tôi giờ mới biết. Nhưng dù không cẩng thì tôi vẫn thấy buồi anh to và đẹp.  Tôi ngả đầu lên bờ ngực săn chắc của anh, liếm láp hai cái vú, hai thứ mà tôi vì quá chú trọng đến buồi mà bỏ quên. Nhưng nói thật bú vú không thích bằng bú buồi các bạn ạ! Tôi vẫn không ngừng mân mê buồi anh trong tay. Chỉ một lúc thôi buồi anh đã lại cẩng tếch trong tay tôi. Cầm thật đã. 
- Thôi ngủ đi! - Anh bảo - Từ nay trở đi nếu muốn nghịch buồi anh thì cứ qua đây ngủ với anh, anh cởi truồng ra cho mà nghịch! 
- Dạ! Hi hi! Bây giờ thì tôi biết anh nói chưa có bạn gái là nói thật. Tất cả bởi vì anh cũng thích buồi giống như tôi.

 


Thứ Năm, ngày 19 tháng 12 năm 2013

Cửa chùa - author: Ngô Đình Hòa




"Ngày anh đến cây xanh rũ khắp đồi
Ngày anh đi phượng đỏ tơi bời bay
Tiếng chuông chùa chiều buông nơi cửa phật
Đêm cô liêu em nhớ anh nhiều
Dòng sông xanh liễu rủ buồn tan nát
Tuyết rơi đầy cây lạnh chết bên đời
Người đi rồi hồn nằm nơi lạnh lẽo
Tình yêu hỡi hẹn nhau kiếp sau thôi."
Chú tiểu vào chắp tay thưa :
- Bạch thầy, cơm chay đã xong, mời thầy ra thắp nhang và làm lễ.
Sư thầy bước đi chậm rãi, tuổi già lại bệnh sầu muộn kéo dài từ khi còn trẻ mà đổ bệnh từ dạo đó.Trong chùa không ai dám gợi lại chuyện cũ, thậm chí mọi bí mật về sư thầy cũng mơ hồ nghe truyền miệng khá lâu rồi.
Tiếng đọc kinh, tiếng gõ, tiếng kẽng ... của các chư tăng hoà lẫn trong mùi trầm hương, mùi nhang khói, tạo nên một thứ âm thanh sầu não giữa không gian tĩnh mịch buồn bã.Trên bàn thờ, di ảnh người thanh niên tuổi còn rất trẻ, được đặt trang trọng ở đấy lâu năm rồi. Mọi người trong chùa chỉ biết đấy là người thân của sư thầy, và chưa ai biết lý lịch rõ nét về chàng thanh niên trên di ảnh đã ngã màu theo năm tháng ấy là ai? 
Đêm tĩnh mịch rơi trên mái gói rêu phong. Ngoài kia, những cơn mưa mùa hạ xối xả trong gió bão mịt mù, những cánh hoa phượng vỹ đỏ rực bị gió quất tơi tả bay trong gió. Sư thầy khẽ ho khá nặng nhọc, nằm nhìn qua ô cửa sổ mà buồn bã " tội nghiệp thế này, mưa lạnh lắm". Bất giác thầy lần mò lên cổ tìm sợi dây chuyền bằng bạc, cái mặt dây chuyền có hai chữ cái được chạm trỗ chồng dính nhau " N,V ". Bao nhiêu năm rồi sư thầy vẫn đeo nó trên cổ như một báu vật chẳng bao giờ rời nó. Cứ hàng năm đến ngày này, khi những bông hoa phượng nở rực rỡ,tiếng ve kêu inh ỏi, và những cơn mưa mùa hạ.... đổ về những kí ức buồn, đau đớn trên đôi mắt già, để rồi ông không thể sống bình an nơi cửa chùa những năm tháng ân hận, ray rức và cả nhớ thương...
Phần 1 : Đi Tu
Khi còn nhỏ mẹ dắt tay đến gặp chủ trì chùa là một vị cao tăng hiền hậu, gởi Nam vào chùa đi tu.Thầy nhìn kỉ khuôn mặt, rồi à lên một tiếng : " con phúc hậu, phúc hậu lắm, kiếp trước có căn tu. A di đà phật ...". Từ đó Nam ở lại chùa. Mùa đông rất lạnh, mưa lất phất bay, tiếng chuông chùa mỗi sáng rất sớm vẵng lai nghe buồn lắm.
Nam từng nằm mơ thấy vui đùa đám con nít hàng xóm nghich ngợm, chiều chiều cả đám rủ nhau ra ra bờ sông tắm mát mùa hè, rồi chơi những trò chơi con nít. Nam nhớ nên khóc mãi đòi về nhà. Cha bảo : " đem con về đi, nó không quen cảnh ở chùa ". Mẹ rất mộ đạo, nhà lại đông anh em. Không hiếu sao Nam không giống ai trong nhà cả. Ai cũng da ngăm ngăm, mắt ti hí, lại háo thắng.Thế nên đám con nít hàng xóm nhè chừng anh em nhà Nam, vì sợ chơi hội đồng. Nhà mình Nam da trắng, mắt to, môi đỏ.Thế là mẹ bảo nó không phải con nhà này, nó con nhà Phật, mượn thân xác mẹ mà ra, nên gởi con vào chùa.Trong nhà có một đứa đi tu là đem phước lành cho cả nhà.Và Nam phải ở lại chùa.
Sáng sáng... phải dậy từ 5h sáng, vệ sinh sạch sẽ, xong phải ra sân trước chùa quét lá. Những chú tiểu khác phải phụ chuyện bếp núc, gánh nước, hầu ăn cho sư thầy. Nam không làm việc đó, chỉ nghe đám chú tiểu phàn nàn ganh tị kiểu trẻ con :" Ui chao ! Nhà nó giàu nên thầy cưng". Mẹ hay lên chùa cúng lễ và giúp đỡ nhà chùa. Mẹ chăm chỉ đi chùa và kêu gọi người thân, bạn bè giúp đỡ chùa, khi thì gạo, khi thì tiền, cả sửa chữa hư hại nhà chùa.Thời đó đất nước còn bao cấp khó khăn, kiếm được gạo ăn là người có của ăn của để, mẹ mua cả đồ hộp nhập lậu từ đường Lào về cho Nam ăn. Giờ vào chùa phải ăn chay, kham khổ không quen. Mỗi lần về thăm nhà, mẹ bắt cô giúp việc đi chợ mua đồ chay ngon nấu cho Nam ăn. Lần nào Nam phàn nàn : " con không có thích đi tu, ăn khổ lắm ". Cha nghe nóng ruột gan mà la lối mẹ :" bà đem nó về nhà, tu gì mà tu ép con tội nghiệp". Nam ngồi khóc kể mấy chú tiểu trong chùa không ưa con, ăn hiếp con. Mấy người anh quen kiểu anh chị trong xóm mà đùng đùng : " D.M thằng nào to gan ăn hiếp chú, mai lên đánh bỏ mẹ cho biết mặt". Mẹ giận dữ chửi đám anh trai, rồi dẫn Nam vào phòng riêng an ủi, dỗ ngọt. Mẹ bảo thiếu gì mẹ cho tiền xài, rồi mẹ lên chùa dặn sư thầy cho con ăn riêng đầy đủ, mẹ gói xấp tiền trao tận tay sư thầy, mẹ còn cẩn thận bồi dưỡng riêng cho bà bếp
Phần 2 : Người Bạn Mới
Thời gian trôi nhanh thấm thoát đã nhiều năm Nam ở chùa.Tuổi 17, khoẻ mạnh hồng hào, da trắng mịn. Mẹ tự hào vì ai gặp Nam ở chùa đều khen Nam đẹp như Đức Phật. Sáng sáng ...Nam dậy sớm tập võ cùng sư thầy. Ở chùa sư thầy yêu mến Nam nhất trong đám đệ tử của thầy, một phần Nam học rất giỏi, lại khuôn mặt đẹp sáng bừng, mẹ lại hay giúp đỡ chùa. Mẹ làm ăn phát đạt và giàu có nổi tiếng ở thành phố. Mẹ sắm cho Nam chiếc xe máy 86 đi học. Thời ấy có chiếc xe đời 86 là con nhà giàu có, Nam chỉ đi xe máy đến trường và hầu như để sư thầy đi đây đó. Ở trường Nam học cùng đám bạn đời thường, nên cũng vui đùa nghich ngợm như đám bạn. Hè Nam hay đi bơi cùng đám con trai ở lớp. Mỗi lần đi ăn cùng bạn, Nam chỉ ăn chay, và thỉnh thoảng ăn những món ăn cùng lũ bạn : chè, chuối ép, yaout...
Bước vào học kì 2, lớp Nam xuất hiện một chàng trai đến từ cao nguyên đầy nắng và gió, xin nhập hộ khẩu vào lớp Nam. Dáng người cao, da ngăm và khuôn mặt đẹp gió sương. Vũ, cái tên bạn ấy giới thiệu về mình. Đám con gái trầm trồ khen vẻ đẹp lãng tử, giọng nói trầm ấm. Vũ ngồi cùng dãy bàn với Nam ngoài cùng lối đi, thỉnh thoảng Nam bắt gặp ánh mắt Vũ nhìn như dò xét. Chẳng có gì lạ, bởi Nam không giống ai trong lớp, mặc áo nhà chùa đi học.
Ở lớp, Nam học giỏi nhất nhì lớp, thế nên phải phụ trách chức vụ lớp phó học tập. Sáng đến lớp hay giải đáp những bài tập về nhà : toán, hoá, lý... Vũ thường ném ánh mắt ngạc nhiên về phía Nam lạ lùng ?. Có lẻ nó nghĩ một người tu như Nam lại xuất hiện ở cái lớp đời thường như thế này, trông vừa lạ, lại không giống ai. Cả lớp này quen thuộc sự hiện diện của Nam mấy năm ở đây, nên không ai ngạc nhiên mà còn quí mến Nam. Nhà Nam gần trường, lại rộng lớn, mẹ để hẳn phòng học riêng giành cho Nam. Mấy người anh đôi khi bực mình đám bạn ồn ào mỗi sáng gởi xe đầy sân, nói cười ầm cả lên phá tan giấc ngủ, đã thế có hôm ngồi cả buổi ở trong phòng học nhờ Nam giảng bài giúp. Mấy ông anh phải chui vào phòng riêng mà ngồi học. Mẹ thường bênh : " Kệ thầy, tụi bây phải mang ơn thầy, nhà này mình thầy đi tu, gánh nạn thay cho cả nhà, thiệt thòi thân thầy không than vãn, mấy đứa cằn nhằn cái gì !". Cha lại hưởng ứng, ở nhà cha rất nghiêm, nên lời cha nói lập tức có hiệu lực ngay. Mấy người anh riết quen dần, rồi chẳng thèm quan tâm nữa.
Mùa xuân... Bầu trời xám xịt, khí hậu nơi này vẫn lạnh, và những cơn mưa trái mùa kéo dài buồn bã. Mấy hôm nay Vũ bệnh không đến lớp, nhìn qua chỗ Vũ ngồi bỏ trống, bỗng dưng Nam thấy buồn, thấy thương hoàn cảnh Vũ xa nhà đi học, lại trách mình chưa đến thăm Vũ. Đôi mắt Vũ mỗi ngày nhìn Nam thật đáng ghét, vừa soi mói vừa yêu mến, như không làm Nam bận tâm thấy thiếu vắng đôi mắt nhìn Nam vụng trộm quen thuộc mỗi ngày. Cuối cùng Nam đến thăm Vũ. Đi cả con đường khá xa, lại nằm trong ngõ hẻm nhỏ, Vũ thuê ở đây đi học. Ngôi nhà cũ kỉ, có khoảng đất trống trước nhà trồng vài cây ăn quả, và đầu cổng có giàn hoa giấy rở rộ hoa đẹp mắt.
-Vũ ơi !
-Ai thế ?
Vũ lật đật vội vàng đi ra cửa chính nhìn ra cổng, bỗng dưng dừng lại. Cảm giác lạ lạ. 
-Mở cửa coi. Mưa ước hết rồi nè - Nam nói với vào
Vũ sực tỉnh, ngại ngùng chạy ra mở cửa, rồi bảo "đưa xe dắt cho". Bàn tay Vũ ấm áp nắm tay Nam, Nam rụt lại trả tay nắm xe cho Vũ dắt vào. Trong căn phòng một mình chẳng có gì ngoài bộ bàn cũ, cái rương đựng quần áo Vũ đem từ quê xuống, cái giường bằng tre ọp ẹp. Căn phòng ấm áp hẳn lên khi Vũ bật sáng cái đèn dầu. Nam trách mình vô tâm đến thế, mọi người ở lớp bảo Vũ đi làm phụ hồ thêm kiếm tiền nên đỏ bệnh.
- Ăn cháo, uống thuốc chưa ?
Vũ im lặng, nét mặt đượm buồn. Như hiểu ra, Nam lật đật xuống bếp thấy mọi thứ trống trơn. Nam chạy ra xe không nói gì, Vũ theo sau :
- Sao thế?
- Nam về nhà lấy gạo, mua thuốc cho Vũ, bệnh thế này không có gì ăn, không nói ai hết vậy. 
-không sao đâu ! Trời đang mưa mà.
-Vào nhà nghĩ đi, Nam đi lát quay lại.
Ngoài kia, những cơn mưa lất phất, sương lờ mờ bóng dáng Nam lao vút đi trong mưa, chiếc áo màu xám nhạt 'cửa chùa' thấm nước, tự dưng Vũ xúc động thấy len lói vào lòng niềm thương mến.
Đêm...mưa bỗng dưng rất lớn, đường xá ngập trong nước lũ, tiếng sấm chớm tạo nên những âm thanh hãi hùng và nhìn rất rõ từng tia chớp xanh rợn người trên cao dội xuống đất. Vũ rất lo lắng, bồn chồn, đứng ngồi không yên, lóng ngóng nhìn mãi ra cửa. Cuối cùng Nam cũng xuất hiện, chiếc áo mưa mỏng không đủ che chở, ướt đẫm, cái lạnh thấm vào người run rẩy. Vũ lao ra mừng rỡ, nói lớn trong mưa "vào nhà đi". Vũ bá vai dìu Nam vào nhà, chiếc xe máy ngập nước tắt máy, Nam đẩy bộ một đoạn đường vào tận nhà Vũ. Vũ loay hoay lấy khăn khô lau tóc cho Nam, vẻ quan tâm, rồi mở rương lấy bộ quần áo cho Nam mặc. Đưới ánh đèn dầu cơ thể Nam lộ rõ những cơ bắp nhà võ, da trắng mịn như đứa trẻ lên ba. Hai ánh mắt bỗng bắt gặp nhau khi Nam thay đồ, như không lại bối rối, Vũ lãng đi nhìn nơi khác.
Ánh lứa bếp bập bùng tiếng nổ tí tách phát ra từ những thanh củi nhóm lò nấu cháo, Vũ lao đến ôm choàng cổ Nam mà trêu :" Nấu cháo đậu xanh ngon đấy, cả hai ăn luôn, Nam bệnh luôn rồi "," Tại Vũ, bệnh thế này không cho bạn bè biết, có gì xảy ra Vũ hối hận lắm". Vũ xúc động xiết Nam vào gần mình, hơi ấm từ Nam và bếp lò toả vào lòng dễ chịu.
Và đêm ấy, Nam ở lại nhà Vũ, ngoài trời mưa giông bão, nước lũ mỗi lúc mỗi dâng cao. Chiếc chăn nhỏ cuốn lấy hai người, bỡ ngỡ. Nam bối rối nằm yên lặng, rồi trở mình, cả hai im lặng như muốn thổ lộ điều gì khó nói !? Rồi Vũ xoay mình lại, lấy hết can đảm đặt bàn tay nhẹ nhàng choàng qua cổ, đoạn gác chân lên nguời Nam, hơi thở nghe rất rõ bên tai Nam. Một cảm giác lạ đan xen vào lòng, ấm áp, và cả lo sợ. Cơ thể Vũ to khoẻ áp chặt vào người, bàn tay xiết vai Nam kéo gần hơn, tiếng tim đập mạnh nghe khá rõ. Nam cảm nhận được cơ thể rắn chắc cuồn cuộn cọ xát vào Nam, và cả mùi da rám nắng mạnh mẽ của người miền cao nguyên. Nam khẽ run, hai tay đặt lên ngực kiểu nhà chùa, tìm cảm giác bình an từ Vũ, rồi bàn tay rám chắc của Vũ lần mò nắm bàn tay mền mại của Nam bóp nhẹ, đan xen những ngón tay vào nhau, đoạn đưa lên môi, hôn nhẹ lên nó vẻ nâng niu.
Phần 3 : Mối Tình Đầu
Buổi chiều...những hạt sương buông rơi bám nhẹ trên những chiếc lá. Cả đồi thông mênh mông một màu xanh ngát, đẹp tựa một bức tranh, và tiếng gió vi vu qua hàng cây nghe rất rõ. Trên cao bầu trời xanh thẳm, những đám mây trắng lững lờ trôi về phía cuối chân trời xa...
Hai đứa nằm dài bên nhau, tay nắm chặt, lặng yên thanh thản nghe tiếng chim hót gọi bầy, chuẩn bị về tổ báo hiệu màn đêm sắp buông xuống. Những vì sao mọc khá sớm lấp lánh trông thật đẹp. Vũ trở mình đặt cơ thể to khoẻ lên mình Nam, hai ánh mắt nhìn nhau âu yếm, đoạn Vũ hôn vào đôi môi đỏ thắm như thiếu nữ của Nam, những cái hôn ngọt ngào chạy dài mãi trên bờ môi của nhau, và vòng tay lần vào cơ thể mơn trớn tuổi xanh. Vũ thì thầm vào tai Nam : " Vũ yêu Nam nhiều lắm. Nam yêu Vũ nhiều không ?". Nam mĩn cười hạnh phúc, rồi béo nhẹ vào má Vũ :"còn phải hỏi nữa, không biết bao nhiêu lần rồi", " Tại Vũ thích hỏi vậy mà", rồi cả hai điên dại lăn tròn lên nhau, mạnh mẽ mà cuồn nhiệt, hai đôi môi mãi không rời, say sưa giữa bình yên của núi đồi, của cây lá, và của cả hạnh phúc chỉ có Nam và Vũ.
Đêm buông xuống se lạnh...Vũ đi chuẩn bị thức ăn nấu từ chiều, rồi soạn sẵn ra tấm khăn trong túp liều bằng vải. Vài món cơm chay đạm bạc ấm lòng chuyện tình của họ. Nam cứ gắp thức ăn ép Vũ phải ăn, bảo lúc này Vũ gầy hơn, phải ăn nhiều cho khoẻ lên. Nam không cho Vũ đi làm thêm phụ hồ, phải tập trung lo học cho kịp kì thi tốt nghiệp phổ thông và đại học vào mùa hè đến. Vũ ái ngại chuyện Nam giúp tiền cho Vũ hàng tháng, có khi lấy gạo của gia đình, lúc hộp sữa, lúc hộp diêm.... Nam bảo không đáng bao nhiêu mà lo, gia đình Nam giàu nổi tiếng cả thành phố này hầu như ai cũng biết. Thế nên chuyện Nam giúp Vũ đừng bận tâm. Vũ kể hồi đầu gặp Nam ở lớp học, Vũ bị hớp hồn bởi vẻ đẹp trong sáng của Nam, nhưng vì nghĩ Nam là người "xuất gia" nên tình cảm ấy chỉ để trong lòng. Rồi hôm Nam đến thăm Vũ bệnh nằm nhà, Vũ rất xúc động trước tấm lòng tốt của Nam, lo cho Vũ không ngại mưa bão. Vũ không bao giờ quên cái đêm ấy, cái đêm Vũ được ôm Nam trong lòng, ấm áp và hạnh phúc. Và đêm nay giữa núi đồi không có ai ngoài Nam và Vũ, hai tuổi xuân hạnh phúc bên nhau. Những cái nút bị cởi tung ra, và những đường cong tìm lấy nhau, điên dại không rời, tiếng thở dốc nghe rất rõ. Họ mạnh mẽ với tình yêu của mình, ngoài kia trời se lạnh, họ ôm lấy nhau, không một mãnh vải, trần tuồng ấm áp sưởi ấm nhau. Rồi chìm dần vào giấc mơ, ở đó Nam thấy Vũ nắm tay Nam chạy dài trên biến, thật vui và ấm áp. Lại cùng nằm ôm nhau nghe tiếng sóng biển rì rào. Nam nhớ có lần trốn học, giả người thường về thăm quê Vũ. Được Vũ đèo lòng vòng qua những dốc phố cao nguyên mờ sương, và vào tận bản làng dân tộc say sưa múa hát vui những ngày bên nhau. Vũ rất nhớ Đà Lạt thơ mộng buổi tối hai đưa co ro ngồi ăn khoai lan nướng bên bếp lò ven hồ. Đêm sương rơi mù mịt, hai đứa ôm nhau lang thang trên con phố khuya vắng. Tất cả những kí ức đẹp đẽ theo Nam suốc đời khó quên, cả đau khổ bên " cửa chùa".
Mặt trời ló dạng, tiếng chim kêu ríu rít báo hiệu một ngày mới. Cả hai còn mê ngủ. Bỗng đâu tiếng chân, tiếng la ó, làm cả hai tỉnh giấc. Một cái đấm vào mặt Vũ, kèm theo tiếng thét như muốn ăn tươi Vũ : 
- Đ.M mày khốn kiếp. Lâu nay mày dụ dỗ thầy. Đồ khốn nạn.
- Trời ơi. Nam mô ai di đà phật. Sao thầy dại dột ra nông nỗi này, hả trời ?
- Đánh chết mẹ thằng chó này.
Những cái đánh tới tấp của mấy người anh dồn vè phía Vũ, tiếng chửi mắng, tiếng mẹ Nam khóc lóc, bà chắp tay niệm Phật mà than vãn. Vũ ngồi ôm đầu không kháng cự, chịu đòn rất tội nghiệp. Nam lao đến quyết liệt ngăn cơn hăng máu của mấy người anh đang đánh tơi tả vào đầu, vào người Vũ bầm tím. Rồi mẹ bảo mấy ông anh dừng tay, khi bắt Vũ phải hứa chấm dứt mối tình tội lỗi này. Mẹ lại khóc lóc bảo sao thầy làm trò điên khùng thế, tội lỗi lắm thầy ơi ! Tội lỗi nơi cửa phật, chết không trả hết nghiệp chướng. 
Nam bị kéo lê xuống phía chân đồi, quảnh lại nhìn Vũ mắt sưng tấy lên, máu mũi chảy dài lên mặt. Trong sâu thẳm trái tim Nam đau đớn thương Vũ biết chừng nào. Vũ buồn bã nhìn theo bóng dáng Nam khuất dần về phía sau lưng đồi, mất hút, chợt ôm mặt oà khóc ngất vang cả đồi thông mênh mông buồn vời vợi.

Phần 4: Cuộc Trốn Chạy 
Vũ phải nằm viện chữa vết thương, bạn bè thay nhau vào chăm Vũ, trong lớp không ai rõ nguyên nhân vì sao Vũ xảy ra nông nỗi này. Hỏi Vũ chỉ im lặng. Nam bị ở lại chùa, Sư thầy trầm mặc không nói, lặng lẽ gọi Nam mỗi ngày quì dưới chư phật tụng kinh xám hối.
Mùa hè, những cánh hoa phượng nở rực cả sân trường, tiếng ve kêu inh ỏi, báo hiệu mùa chia tay trong nỗi buồn. Nam đến lớp, nhìn sang chỗ trống Vũ ngồi, thấy nhớ Vũ nhiều lắm. Nam không rõ tình yêu này có tội lỗi không ? Mà hằng đêm về Nam phải xám hối dưới chân đức phật từ bi. Chẳng lẻ tình yêu này là tội lỗi thật sao? Nhưng Nam không thể quên Vũ, những nụ hôn, những kỉ niệm đẹp, tất cả chỉ mới hôm qua như một mái ấm hạnh phúc gia đình, bỗng chốc bị phá tan nát.
Đêm ... Tiếng côn tùng rên rĩ não nề, tiếng ve sầu than khóc, tạo nên không gian tĩnh mịch cô liêu. Nam không chợp mắt được, vì nhớ Vũ. Bỗng có tiếng thì thào ngoài cửa :" Nam ngủ chưa?". Nam bật dậy, bởi tiếng người yêu nghe thân thuộc lắm. Nam mừng rỡ, rón rén mở cửa, Vũ chỉ chờ đến đó, nhào vào Nam ôm hôn, say sưa. Nam đẩy Vũ vào cửa, hôn không rời nhau, hai tay chốt lấy cửa đóng lại phia sau lưng Vũ.
- Nam nhớ Vũ lắm.
- Vũ cũng nhớ Nam điên dại nè.
Những nụ hôn hoà lẫn với những giọt nước mắt ngày gặp lại, mừng tủi. Rồi cả hai cởi toạc áo quần cho nhau, vức vươn vãi dưới sàn nhà, đoạn ngã xuống gường mơn trớn, âu yếm, bàn tay Vũ đan xen vào tay Nam, nắm chặt, ép mạnh sau gáy, Nam cựa quậy thì thào hạnh phúc. Vũ nhìn sâu vào đôi mắt Nam trìu mến, rồi đặt nụ hôn cháy bỏng lên môi Nam, mạnh liệt... Cả hai quay quần, tuổi xanh hừng hực quấn quít nhau, đến khi Vũ đổ ập xuống nằm dài lên Nam, những dóng sữa chảy dài trên cơ thể Nam, toả thơm mùi của tình yêu và tội lỗi.
Tiếng chuông chùa đâu đó vẵng lại, Nam lật đật ngồi dậy, tiếc nuối trong vòng tay khoẻ khoắn của Vũ. Cuộc chia tay lại đến... Như chợt nhớ ra điều phải nói, Vũ bảo Nam " phải trốn chạy". Đó là một cuộc vượt biên ra nước ngoài. Ở đó cả Vũ và Nam sẽ được tự do yêu nhau, tự do cưới nhau, hạnh phúc mãi mãi bên nhau. Nam do dự...nghĩ ra đi có lỗi với mẹ nhiều, với cõi phật, nơi mình theo tu nhiều năm, gởi trọn cuộc đời tại " cửa chùa". Rồi hồi đó giờ đi tu, không biết làm gì mà sinh sống. Vũ cười bảo thật ngốc, qua đó sẽ quen thôi, hơi đâu mà lo. Vũ sẽ đi làm nuôi Vũ suốc đời. Miễn hai đứa được tự do, hạnh phúc bên nhau là đủ.
Cuối cùng Nam quyết định sẽ trốn chạy vì tinh yêu của mình, và mơ một ngày cả hai đặt chân đến miền đất của tình yêu, của vợ chồng. Ở đó, hàng ngày Nam được bên Vũ, nấu cho Vũ những món ăn Vũ thích, tiễn Vũ đi làm mỗi ngày, đêm đêm hai đứa hạnh phúc có nhau.
Cuộc sắp đặt cuối cùng cũng thành công, Nam sang tên xe máy 86 cho ông chủ tàu tổ chức vượt biên. Ngày ra đi, một tối mùa hè, Vũ đón Nam dưới chân cầu nơi hai đứa thường hóng mát. Vũ đưa bộ đồ cho Nam thay, rồi cả hai vội vã đi về phía biển. Ở đó mọi người tụ họp tại căn nhà tối om, leo lét ánh đèn dầu, những khuôn mặt lo sợ, có cả trẻ con theo mẹ. Chủ tàu dặn nếu bị công an phát hiện mọi người bình tĩnh hết sức, ai trốn được cứ trốn, nhớ chạy vào nhà dân xin ở nhờ để lánh nạn không bị bắt và bỏ tù. Đêm đến, chủ tàu hối mọi người lên đường, những khuôn mặt nơm nớp lo sợ, nhìn trước sau, tiếng trẻ con thét lập tức bị dét dẻ vào mồn, từng người một nối đuôi nhau ra phía biển, rồi leo lên vài con thuyền nhỏ, được chèo đưa ra ngoài khơi. Ở đó có con tàu kiểu đánh cá, tập kết mọi người kéo lên tàu. Có vài người sợ hãi không giữ được bình tĩnh, khóc xin trở lại, nhưng chủ tàu không chấp nhận, vì sợ bị bại lộ. Vũ nắm chặt tay Nam, động viên, Nam xiết chặt tay Vũ, lấy niềm tin từ con người mạnh mẽ của Vũ, thỉnh thoảng Nam lẩm bẩm "ai di đà phật".
Con tàu vượt đại dương, lao vun vút trốn chạy, mọi người nằm la liệt chật chội bên nhau. Có vài người bị ói không quen tàu biển, vài phụ nữ truyền miệng kể về những chuyến vượt biển, bị hải tặc bắt và bị cưỡng hiếp, đàn ông bị ném xuống biển, có khi bị giết chết. Chủ tàu lập tức lên tiếng " mấy bà nghĩ tào lao, im ngay đi, làm hoang man tinh thần không vậy". Vũ quay sang ôm Nam vào lòng, vỗ về : " đừng lo, có Vũ đây. Vũ yêu Nam nhiều lắm". 
Đêm dần trôi... mọi người khá mệt mõi, ngã vào nhau chìm vào giấc ngủ. 
- Đùng, đùng ....
Mọi người hốt hoảng bật cả dậy, có tiếng súng bắn, tiếng chủ tàu hét lớn "nằm im, công an đấy". Tất cả hoảng loạn, người người cầu nguyện, trẻ con khóc thét lên. Xa, xa, ... chiếc tàu to lớn hơn tiến thẳng về phía tàu Nam. Cuộc rượt đuổi quyết liệt trong tiếng la hét hoảng loạn, đua nhau sống chết trên biển đêm... 
Bỗng dưng trời chuyển dông, bắt đầu đổ mưa rất lớn, mịt mù... Trời mỗi lúc mỗi lớn, gió giật mạnh liên hồi, trên cao sấm chớp xanh dữ tợn như muốn đánh tan cả chiếc thuyền. Lúc này con thuyền bị nước ngập, mọi người ôm nhau ước sũng. Chiếc tàu công an mất hút, có lẻ họ biết nguy cơ của bão khó qua khỏi, nên rút lui an toàn. Chiếc tàu ghiên ngã, tiếng khóc, tiếng cầu nguyện, bị ắt đi vì giông bão. Mọi nổ lực cứa tàu đều vô vọng. Mọi người bị đổ dồn chồng lên nhau khi con tàu ghiên. Những đứa trẻ con bị kẹt dưới đám người lớn. Tiếng những bà mẹ khóc cầu cứu con, vô vọng không làm gì được khi mình bị kẹt trong đám người chèn đến ngạt thở. Con tàu rồi bị ghiên hẳn, nước tàn vào rất nhanh, mọi người níu lấy nhau vì không biết bơi. Chủ tàu chộp lấy cái bình nhựa đựng nước uống, nhảy xuống biển thoát thân. Nam bình tĩnh lạ thường, có lẻ người tu hành họ mạnh mẽ trong cái chết cận kề. Quay sang Vũ đang hoảng sợ cố vẫy vùng ra đám người đang níu lấy, thều thào :" Vũ không biết bơi". 
Con tàu chìm hẳn trong biển đêm tối mịt và giông bão. Nam lặn xuống nước chộp lấy tay Vũ, kéo lên. Nam hét bên tai vũ :" cố gắng lên Vũ ơi ". Nam cố bơi kéo Vũ ra khỏi con tàu bị đắm, hi vọng tìm cái gì trôi nỗi trên biển để cứu Vũ. Sóng biển nổi lên từng đợt dữ dội, chìm mọi thứ xuống đại dương. Chỉ còn vài người biết bơi cố gắng vượt qua. Cả hai đuối sức vì sóng dữ. Vũ nắm vai Nam cố tìm trong cơ hội tuyệt vọng, như đoán ra kết cục bi thảm đến với mình, đoạn bảo Nam lấy sợi dây chuyền bằng bạc trên cổ Vũ, có khắc hai chữ cái "N,V" trên mặt dây chuyền bằng bạc, mà Vũ từng bí mật nói với Nam sẽ tặng Nam vào ngày đặc biệt khi sang đến miền đất của tình yêu. Nhưng tình yêu ấy, hi vọng ấy... mãi mãi chôn vùi vào những kí ức buồn.
Rồi con sóng lớn đổ ập xuống đánh Vũ liền xa khỏi Nam, chìm trong biển sâu. Nam lao lên quay quắc tìm kiếm vô vọng : " Vũ ơi ! Đừng bỏ Nam".
Nam may mắn chộp được tấm mạn tàu bị vỡ trôi trên biển, cố bơi trong giông bão, nháo nhác tìm mãi Vũ, rồi tuyệt vọng khóc nức nở :
- Vũ ơi, Vũ ơi..

Thứ Hai, ngày 18 tháng 11 năm 2013

Dâm Đãng !


Cộp cộp cộp cộp…
Tiếng đế giày tây nện xuống sàn nhà vang lên 1 cách dồn dập khắp cả dãy cầu thang yên tĩnh. Chàng trai trẻ trong bộ cánh công sở có vẻ như đang rất vội vàng, cậu di chuyển từ tầng này lên tầng khác bằng cách nhảy đến 2 bậc cầu thang 1 lượt. Mồ hôi rịn ra thấy rõ quanh mái đầu húi cua và lấm tấm thấm qua lưng chiếc áo sơ-mi bó sát lấy tấm lưng to bè của cậu. Hơi thở dồn dập, vừa chạy cậu vừa phải ôm theo chiếc cặp táp khá nặng có dây đeo chéo ngang người. Sợi dây đeo của chiếc cặp vắt chéo ngang ngực càng làm tôn lên vẻ đầy đặn và vuông vức của khuôn ngực mà chàng trai sở hữu, có cảm giác như nếu cậu ta thở mạnh 1 cái, chiếc cúc áo trên ngực sẽ bung ra mất. Nhưng điểm đáng giá nhất trên cơ thể cậu trai có lẽ nằm ở vòng 3 của cậu. Với chiếc quần tây ôm vừa vặn với thân thể, bờ mông săn chắc và tròn trịa của cậu được dịp phô bày dù chỉ qua lớp vải quần trong mỗi bước cậu gập chân để chạy lên bậc thang. Lúc cậu chạy lên, có mấy cô gái phải ngoái nhìn với ánh mắt vừa tò mò vừa hơi thẹn thùng. Không biết họ bị hấp dẫn bởi điều gì, bởi khuôn mặt đẹp trai rạng ngời ngay cả khi đang lo lắng, vội vã, bởi thân hình cao lớn khỏe mạnh hay bởi 2 cái mép quần lót bắt chéo ngang cặp mông săn chắc hằn rõ lên sau mỗi bước chạy của cậu?
Sau khi vượt qua 3 tầng lầu, Vũ Kiên dừng chân ở mé cửa phòng học, hít lấy và thở mạnh 1 hơi dài, nhìn đồng hồ đã thấy trễ giờ học 30 phút, tiếng giảng bài của thầy giáo bên trong vang lên sang sảng khiến cho nó còn ngần ngại chưa dám bước vào vì nó biết thầy rất khó tính, nhất là đối với việc học viên đi học trễ. 
Chưa bao giờ Vũ Kiên đi học trễ như hôm nay, cũng chỉ bởi vì chuyện xảy ra ban nãy với giám đốc ở công ty. Nghĩ tới chuyện đó, Vũ Kiên có cảm giác trong miệng mình vẫn còn cái vị lờ lợ của thứ chất lỏng mà giám đốc xuất ra ban nãy.
Đang ngập ngừng đứng bên mép cửa, Vũ Kiên chợt nghe 1 giọng nói vang bên tai:
- Làm gì mà đứng lấp ló ngoài đó vậy?
1 chàng trai cao ráo, tướng tá đạo mạo xuất hiện trước mặt nó, thì ra thầy Trần đã ngưng bài giảng nữa chừng mà bước đến phía cửa lớp từ bao giờ.
Bị bất ngờ, Vũ Kiên trưng cái mặt ngố ra, ấp úng:
- Em… em… 
- Ý tôi muốn hỏi là tại sao cậu lại đi học trễ như vậy, có biết bây giờ là mấy giờ rồi không? – Mặt thầy cực kỳ nghiêm nghị.
- Dạ, 6 giờ rưỡi! – Vũ Kiên đáp.
- Sai, cậu hãy nhìn đồng hồ trên tường kìa! 
Nói rồi, thầy Trần chỉ tay lên chiếc đồng hồ treo trong lớp học. Vũ Kiên nhìn theo thì thấy cây kim dài đang nằm ở số 7, khiến cho nó chỉ muốn buột miệng chửi tục 1 tiếng nhưng không biết nên chửi cái đồng hồ khốn kiếp hay chửi ông thầy khó tính vãi cả hàng ra. Rõ ràng đồng hồ của nó chỉ mới 6 giờ 30 mà!
- Nếu tôi nhớ không lầm thì cậu thường xuyên đi học trễ đúng không? Buổi học đầu tiên cậu có đi học không? – Thầy Trần hỏi.
- Dạ có!
- Có sao cậu không nhớ những gì tôi đã dặn hả? Tôi chúa ghét sinh viên đi học trễ! Thử tưởng tượng đang say xưa giảng bài mà hết người này tới người kia chen vào lớp thì cậu có cảm giác gì hả? Hay là bữa đó cậu mắc ngủ mê nên không nghe những gì tôi nói?
Thầy Trần nói như nạt khiến cho mấy người bên trong tò mò nhìn về cửa lớp, còn Vũ Kiên thì thấy thật là quê độ.
- Hôm nay cậu đi học trễ tới hơn nửa tiếng đồng hồ, thật khó có thể chấp nhận được! Cũng may cậu là sinh viên học lớp liên thông đấy, chứ nếu là sinh viên chính quy thì tôi đã phạt cậu rồi! Vậy… Lý do của cậu là gì?
- Dạ, em bị kẹt x…
- Cũ xì, còn lý do nào khác không? – Chưa nghe hết câu, thầy Trần đã gạt phăng cái lý do muôn thuở mà người ta thường dùng để biện hộ khi đi trễ.
Thật ra khoảng tầm 6 giờ ra đường xe đông là đúng, nhưng không đến mức khiến cho Vũ Kiên phải trễ giờ học, chẳng lẽ bây giờ nói là vì em làm tình với giám đốc lâu quá nên đi học trễ? Còn chưa biết nói sao vì Vũ Kiên nghĩ bây giờ có nói gì thì ông thầy của mình cũng sẽ gạt hết thì đột nhiên nó nghe thầy Trần chuyển đề tài:
- Cậu là Vũ Kiên đúng không? Tôi nhớ rồi, Trần Vũ Kiên. Cậu có biết điểm bài kiểm tra giữa kỳ của cậu là bao nhiêu không cậu Kiên?
Vũ Kiên hơi lo lắng, nó biết đợt kiểm tra vừa rồi nó làm bài không được tốt cho lắm.
- Ba! Cậu là 1 trong những người điểm thấp nhất lớp đó! Và nếu tôi nhớ không nhầm thì bài kiểm tra bộ phận đợt trước của cậu không khá hơn là bao, chính xác là bốn, đúng không?

       Vũ Kiên không ngờ điểm mình lại thấp như vậy. Cũng tại thời gian đó ở công ty nhiều Vũ Kiên không ngờ điểm mình lại thấp như vậy. Cũng tại thời gian đó ở công ty nhiều việc quá, tan sở lại phải nhào qua đây học đến tối, nhà trọ nó thì lại ở xa, nhiều bữa về đến nhà là lăn đùng ra ngủ luôn nên chẳng có nhiều thời gian để ôn bài làm kiểm tra. Vũ Kiên nghĩ chắc cũng vì chính lý do đó mới khiến cho nó bị điểm thấp như vậy. Nhưng cho dù nó có học dở như thế nào đi chăng nữa mà bị cái ông thầy khó tính như thế này lớn tiếng đe nẹt trước lớp thì thật là mất mặt. Vũ Kiên không ngờ là ông thầy của mình còn trẻ tuổi như thế mà khó tính cứ như 1 ông già.
- Thôi, cậu vào lớp đi, cậu đang làm mất thời gian của lớp đấy! Nên nhớ là nếu lần tới còn tái phạm thì tôi buộc phải mời cậu đi về đấy nhé!
Vũ Kiên mừng thầm vì cuối cùng ông thầy khó tính cũng đã chấm dứt bài giáo huấn của mình và cho nó vào lớp. Tuy thế, khi bước vào lớp, mặt nó đỏ gay và không dám nhìn mọi người vì nó có cảm giác như mọi cặp mắt trong lớp đang đổ dồn về phía mình. Vũ Kiên thầm nghĩ trong lòng: “Chính ông làm mất thời gian của lớp chứ ai, nếu ngay từ ban đầu mà ông đã cho tôi vào thì có phải là đã không làm mất thời gian của mọi người rồi không?”
Sau khi Vũ Kiên đã yên vị, thầy Trần lại tiếp tục bài giảng của mình. Lúc này thì Vũ Kiên mới có cơ hội để quan sát thầy kĩ hơn. 
Thầy Trần là 1 giảng viên trẻ tuổi trong ngôi trường này. Thầy năm nay mới 28 tuổi, thậm chí còn trẻ hơn cả 1 số học viên trong lớp này nhưng ở thầy toát ra vẻ nghiêm nghị mà người ta hiếm thấy ở 1 người trẻ tuổi như vậy. Vũ Kiên cũng luôn xem thầy là 1 trong những tấm gương thành đạt đáng để cho nó học tập. Còn trẻ tuổi nhưng thầy đã lấy được tấm bằng MBA từ 1 trường đại học khá nổi tiếng ở nước ngoài. Ngoài thời gian ban ngày làm việc ở công ty, mỗi buổi tối và vào dịp cuối tuần, thầy còn hợp đồng dạy các lớp liên thông đại học nữa.
Thầy Trần cũng là thần tượng của nhiều cô gái trẻ trong lớp nhờ vẻ bề ngoài đẹp trai kiểu trí thức và chí chắn của mình. Có lần, Vũ Kiên nghe tụi con gái trong lớp mơ mộng:
- Thầy Trần đẹp trai ghê á, ước gì mình được làm bạn gái của thầy!
Vũ Kiên xen vào:
- Bộ tui không đẹp trai hả?
- Công nhận là ông đẹp trai, to cao, nhưng mà thầy Trần nhìn chín chắn hơn ông nhiều, hơn nữa người ta đã là người đàn ông thành đạt, đi du học về, còn ông thì nhìn giống con nít!
Bị lũ con gái chọc là con nít, Vũ Kiên chỉ biết nhún vai, bĩu môi. Nhưng nó cũng không thể không công nhận là vẻ bề ngoài của thầy cũng khá thu hút. Thầy cao gần 1m8, không cơ bắp to bè nhưng cơ thể cân đối, da trắng, tóc hớt gọn gàng, lại thêm cặp mắt kính trí thức, nhìn vào có thể đoán được là người học cao, đã vậy thầy còn thường xuyên đứng lớp trong những bộ quần tây, áo sơ-mi ủi phẳng phiu, đóng thùng lịch lãm, giày tây bóng lộn, thoang thoảng hương nước hoa trên người. 
Tuy thầy còn trẻ tuổi nhưng trong lớp ai cũng nể sợ thầy vì thầy rất khó tính, nhất là đối với chuyện học viên đến lớp trễ. Vì đã từng sống ở nước ngoài nên thầy học được tác phong công nghiệp của họ, làm gì cũng phải nhanh nhẹn, đúng giờ giấc, và thầy cũng yêu cầu tất cả các học trò của mình cũng như vậy. Tuy thầy khó tính nhưng mọi người phải công nhận là thầy giảng bài rất hay, rất thu hút và dễ hiểu. Riêng tụi con gái mê trai trong lớp thì cứ thích canh me những lúc thầy cúi người xuống để có thể ghi bài ở vùng bảng thấp phía dưới. Những lúc như vậy, thầy lại cúi xuống mới có thể ghi được khiến cho bờ mông của thầy đưa về phía lớp, và bọn con gái lại thì thầm kháo nhau dán mắt vào cái 2 cái viền bắt chéo ngang mông đầy khiêu khích ấy đang hằn lên bên dưới lớp quần tây.
Tiết học rồi cứ thế trôi qua thật nhanh, mới đó mà đã 9h tối. Khi nghe tiếng chuông reng, cả lớp lào xào thu dọn sách vở, có vẻ như ai cũng mệt mỏi và mong về nhà càng sớm càng tốt sau 1 ngày làm việc và học tập căng thẳng.
- Được rồi, các bạn về nhà nhớ đọc bài trước nhé! Chúc các bạn 1 đêm ngon giấc, hẹn gặp lại vào ngày mốt! Riêng Vũ Kiên, tôi muốn cậu đến văn phòng của tôi ngay bây giờ để trao đổi về 1 số vấn đề nhé!
Giọng thầy Trần dõng dạc, át hết cả tiến xì xầm ồn ào của lớp. Nói rồi, thầy nhanh chóng bước ra khỏi lớp.
- Bị đì rồi cha nội ơi! – Nhỏ con gái ngồi kế Vũ Kiên nháy mắt.
- Lo tìm cái gì biếu xén cho ổng để được nâng điểm đi! – Tiếng 1 con khác.
- Chúc bạn hiền may mắn! – Thằng quỷ sứ ngồi sau lưng vỗ vai Vũ Kiên cái độp rồi tót ra cửa.
Vũ Kiên cảm thấy quê gì đâu, đành rằng ông thầy muốn gặp nó thì gặp, nhưng có nhất thiết phải nói oang oang như thế trước lớp không, ban nãy còn lớn tiếng la nó từ việc đi trễ cho tới chuyện điểm kém, nên giờ đây ổng nói muốn gặp nó thì không những Vũ Kiên mà cả lớp cũng đoán được là 100% thầy muốn gặp để tiếp tục giáo huấn về chuyện tác phong học tập và điểm số bết bát của nó. Thật là quê hết sức!việc quá, tan sở lại phải nhào qua đây học đến tối, nhà trọ nó thì lại ở xa, nhiều bữa về đến nhà là lăn đùng ra ngủ luôn nên chẳng có nhiều thời gian để ôn bài làm kiểm tra. Vũ Kiên nghĩ chắc cũng vì chính lý do đó mới khiến cho nó bị điểm thấp như vậy. Nhưng cho dù nó có học dở như thế nào đi chăng nữa mà bị cái ông thầy khó tính như thế này lớn tiếng đe nẹt trước lớp thì thật là mất mặt. Vũ Kiên không ngờ là ông thầy của mình còn trẻ tuổi như thế mà khó tính cứ như 1 ông già.
- Thôi, cậu vào lớp đi, cậu đang làm mất thời gian của lớp đấy! Nên nhớ là nếu lần tới còn tái phạm thì tôi buộc phải mời cậu đi về đấy nhé!
Vũ Kiên mừng thầm vì cuối cùng ông thầy khó tính cũng đã chấm dứt bài giáo huấn của mình và cho nó vào lớp. Tuy thế, khi bước vào lớp, mặt nó đỏ gay và không dám nhìn mọi người vì nó có cảm giác như mọi cặp mắt trong lớp đang đổ dồn về phía mình. Vũ Kiên thầm nghĩ trong lòng: “Chính ông làm mất thời gian của lớp chứ ai, nếu ngay từ ban đầu mà ông đã cho tôi vào thì có phải là đã không làm mất thời gian của mọi người rồi không?”
Sau khi Vũ Kiên đã yên vị, thầy Trần lại tiếp tục bài giảng của mình. Lúc này thì Vũ Kiên mới có cơ hội để quan sát thầy kĩ hơn. 
Thầy Trần là 1 giảng viên trẻ tuổi trong ngôi trường này. Thầy năm nay mới 28 tuổi, thậm chí còn trẻ hơn cả 1 số học viên trong lớp này nhưng ở thầy toát ra vẻ nghiêm nghị mà người ta hiếm thấy ở 1 người trẻ tuổi như vậy. Vũ Kiên cũng luôn xem thầy là 1 trong những tấm gương thành đạt đáng để cho nó học tập. Còn trẻ tuổi nhưng thầy đã lấy được tấm bằng MBA từ 1 trường đại học khá nổi tiếng ở nước ngoài. Ngoài thời gian ban ngày làm việc ở công ty, mỗi buổi tối và vào dịp cuối tuần, thầy còn hợp đồng dạy các lớp liên thông đại học nữa.
Thầy Trần cũng là thần tượng của nhiều cô gái trẻ trong lớp nhờ vẻ bề ngoài đẹp trai kiểu trí thức và chí chắn của mình. Có lần, Vũ Kiên nghe tụi con gái trong lớp mơ mộng:
- Thầy Trần đẹp trai ghê á, ước gì mình được làm bạn gái của thầy!
Vũ Kiên xen vào:
- Bộ tui không đẹp trai hả?
- Công nhận là ông đẹp trai, to cao, nhưng mà thầy Trần nhìn chín chắn hơn ông nhiều, hơn nữa người ta đã là người đàn ông thành đạt, đi du học về, còn ông thì nhìn giống con nít!
Bị lũ con gái chọc là con nít, Vũ Kiên chỉ biết nhún vai, bĩu môi. Nhưng nó cũng không thể không công nhận là vẻ bề ngoài của thầy cũng khá thu hút. Thầy cao gần 1m8, không cơ bắp to bè nhưng cơ thể cân đối, da trắng, tóc hớt gọn gàng, lại thêm cặp mắt kính trí thức, nhìn vào có thể đoán được là người học cao, đã vậy thầy còn thường xuyên đứng lớp trong những bộ quần tây, áo sơ-mi ủi phẳng phiu, đóng thùng lịch lãm, giày tây bóng lộn, thoang thoảng hương nước hoa trên người. 
Tuy thầy còn trẻ tuổi nhưng trong lớp ai cũng nể sợ thầy vì thầy rất khó tính, nhất là đối với chuyện học viên đến lớp trễ. Vì đã từng sống ở nước ngoài nên thầy học được tác phong công nghiệp của họ, làm gì cũng phải nhanh nhẹn, đúng giờ giấc, và thầy cũng yêu cầu tất cả các học trò của mình cũng như vậy. Tuy thầy khó tính nhưng mọi người phải công nhận là thầy giảng bài rất hay, rất thu hút và dễ hiểu. Riêng tụi con gái mê trai trong lớp thì cứ thích canh me những lúc thầy cúi người xuống để có thể ghi bài ở vùng bảng thấp phía dưới. Những lúc như vậy, thầy lại cúi xuống mới có thể ghi được khiến cho bờ mông của thầy đưa về phía lớp, và bọn con gái lại thì thầm kháo nhau dán mắt vào cái 2 cái viền bắt chéo ngang mông đầy khiêu khích ấy đang hằn lên bên dưới lớp quần tây.
Tiết học rồi cứ thế trôi qua thật nhanh, mới đó mà đã 9h tối. Khi nghe tiếng chuông reng, cả lớp lào xào thu dọn sách vở, có vẻ như ai cũng mệt mỏi và mong về nhà càng sớm càng tốt sau 1 ngày làm việc và học tập căng thẳng.
- Được rồi, các bạn về nhà nhớ đọc bài trước nhé! Chúc các bạn 1 đêm ngon giấc, hẹn gặp lại vào ngày mốt! Riêng Vũ Kiên, tôi muốn cậu đến văn phòng của tôi ngay bây giờ để trao đổi về 1 số vấn đề nhé!
Giọng thầy Trần dõng dạc, át hết cả tiến xì xầm ồn ào của lớp. Nói rồi, thầy nhanh chóng bước ra khỏi lớp.
- Bị đì rồi cha nội ơi! – Nhỏ con gái ngồi kế Vũ Kiên nháy mắt.
- Lo tìm cái gì biếu xén cho ổng để được nâng điểm đi! – Tiếng 1 con khác.
- Chúc bạn hiền may mắn! – Thằng quỷ sứ ngồi sau lưng vỗ vai Vũ Kiên cái độp rồi tót ra cửa.
Vũ Kiên cảm thấy quê gì đâu, đành rằng ông thầy muốn gặp nó thì gặp, nhưng có nhất thiết phải nói oang oang như thế trước lớp không, ban nãy còn lớn tiếng la nó từ việc đi trễ cho tới chuyện điểm kém, nên giờ đây ổng nói muốn gặp nó thì không những Vũ Kiên mà cả lớp cũng đoán được là 100% thầy muốn gặp để tiếp tục giáo huấn về chuyện tác phong học tập và điểm số bết bát của nó. Thật là quê hết sức!
Vũ Kiên lê bước dọc theo hành lang vắng lặng trên tầng cao nhất của ngôi trường, tiến đến căn phòng duy nhất còn sáng đèn nơi cuối hành lang – văn phòng của thầy Trần. Đến trước cửa phòng, nó thử gõ cửa mấy tiếng nhưng không có động tĩnh gì nên quyết định đẩy cửa nhìn vào. Đúng là trong phòng không có ai nên chẳng nghe động tĩnh gì, thế nên Vũ Kiên đành đứng tựa vào lan can, nhìn xuống dòng xe cộ sáng đèn tấp nập ra về bên dưới, đầu suy nghĩ mông lung…
Vũ Kiên lại chợt nghĩ đến Hoàng Minh, nhớ đến những gì anh đã làm với nó lúc chiều. Nó nhớ nụ hôn của anh sao thật ngọt, thật ướt, chiếc lưỡi của anh sao mà tài tình, len lõi vào trong khuôn miệng, khuấy đảo bên trong tai nó, đưa nó đến với những cảm giác kích thích tột cùng. Rồi Vũ Kiên chợt nhớ đến cái vật ấy, phải, cái vật cương cứng hoành tráng nằm giữa 2 chân anh, thứ mà nó đã cho vào miệng mút chùn chụt đầy say mê, và cũng đồng thời là thứ đã xâm nhập vào cơ thể nó, đưa nó lên đỉnh cao của sự khoái lạc. Nghĩ đến đó, bất giác thằng nhỏ trong quần Vũ Kiên lại ngọ nguậy khiến nó hơi có cảm giác tự xấu hổ với chính bản thân mình. 
Nhiều lúc Vũ Kiên cảm thấy nhu cầu sinh lý của mình có vẻ cao hơn mức bình thường. Mỗi ngày thằng nhỏ của nó đều cương cứng ít nhất mấy lần, nhất là những lúc nằm trên giường khi mới ngủ dậy hoặc lúc chuẩn bị đi ngủ, thậm chí giờ ngủ trưa ngay tại bàn làm việc của công ty cũng không được yên. Khi chăm chú làm việc, học tập thì không sao chứ cứ hở ra 1 chút là thằng nhóc bất trị của nó lại nổi dậy phản động. Nhiều lúc hứng tình quá thì Vũ Kiên chỉ còn biết tưởng tượng đến những cảnh làm tình trong các bộ phim sex rồi tự giải quyết nhu cầu sinh lý của mình bằng tay thôi chứ không còn cách nào khác. Vậy mà hôm nay, giám đốc đã thỏa mãn những khát khao thầm kín đó của nó 1 cách tuyệt vời. Ban đầu thì hơi đau, nhưng lúc sau thì đỡ hơn, nó đã cảm nhận được cảm giác sướng khi có 1 vật hình trụ tròn đầy gân guốc cứ cạ vào tuyến tiền liệt của nó, và cái cảm giác khoái ngất khi xuất tinh ra đầy bàn trong lúc có 1 con cặc đang cắm sâu trong đít nó. Thật tuyệt vời! 
Bất giác Vũ Kiên thèm cái cảm giác bị đè thân người xuống mặt bàn để mông hướng sau và được ai đó… đụ mình. Nhưng nghĩ đến đó, nó lại tự trách bản thân mình sao lại có tư tưởng quá lệch lạc và dâm đãng như thế. Lúc nào trong người nó cũng có sự đấu tranh giữa 2 luồng tư tưởng mâu thuẫn. Một bên là những khao khát cháy bỏng về mặt thể xác của chàng trai mới lớn hừng hực sức sống đang trong quá trình khám phá đời sống tình dục của bản thân, bên còn lại là tiếng nói của lý trí, thứ luôn cảm thấy xấu hổ với những ham muốn bản năng thấp hèn của cơ thể, nhất là khi đó lại là những ham muốn về tình dục đồng giới, oái ăm hơn nữa lại là ham muốn được ở vị trí bottom. Thế cho nên, đôi lúc Vũ Kiên cảm thấy mình thật bệnh hoạn, rõ ràng nó là 1 thằng con trai to cao, “chuẩn men”, vậy mà nhiều lúc cơ thể nó lại có cái ham muốn kỳ lạ là được 1 người đàn ông khác đè xuống đụ, mặc dù công bằng mà nói thì Vũ Kiên vẫn có cảm giác với con gái và nhiều lúc vẫn có khao khát muốn làm tình cùng 1 cô gái nóng bỏng nào đó.
Vũ Kiên từng nghe nói những lần làm tình đầu tiên rất quan trọng vì nó có thể quyết định vị trí trên giường của 1 người là top hay bottom. Nó nghĩ có lẽ lần đầu tiên của nó ở vị trí bottom, cả lần thứ 2 cũng thế, và điều đó có thể đã ảnh hưởng đến định hướng vai trò của nó trong việc làm tình. Nhiều luồng suy nghĩ trái chiều cứ quanh quẩn trong đầu của Vũ Kiên khiến cho tâm trí nó rối như tơ vò, thừ người ra nhìn xuống khoảng sân trường bên dưới, cho đến khi 1 giọng nói quen thuộc vang lên bên tai:
- Nghĩ gì mà như người mất hồn thế Vũ Kiên?
Tiếng nói bên tai làm Vũ Kiên khẽ giật mình, trở về thực tại, quay đầu ra sau, cảm thấy bất ngờ vì thầy Trần đã đứng sau lưng nó từ bao giờ, với 1 cự ly gần đến mức bất bình thường, gần như là mặt chạm mặt khi nó quay đầu ra sau. Điều đó làm Vũ Kiên phải mất vài giây để định thần lại trước khi cất tiếng vì suýt chút nữa là mặt nó đã chạm mặt thầy, cũng may lúc nó quay lại thầy hơi lùi đầu về phía sau 1 tí nên mới không đụng trúng.
- Ơ… Dạ, không có gì!
Vũ Kiên đáp. Ban nãy lúc đang đứng suy nghĩ mông lung mũi nó đã ngửi thấy mùi nước hoa thoang thoảng nhưng lại không để ý mãi cho đến khi thầy lên tiếng, có vẻ thầy đã đứng sau lưng nó từ rất lâu rồi.
- Tôi gọi mãi mà cậu không nghe, đang nhớ người yêu à? - Thầy Trần giễu.
Vũ Kiên vẫn cảm thấy khoảng cách đứng giữa nó và thầy quá gần so với khoảng cách bình thường giữa 2 người đang nói chuyện, có cảm giác như thầy đang muốn dồn nó vào lan can vậy.
- Nào, vào văn phòng tôi đi!
Nói rồi, thầy Trần quay người lại, vặn nắm cửa, bước vào phòng, Vũ Kiên lẽo đẽo theo sau.
- Mời ngồi! 
Thầy Trần làm động tác đưa tay mời Vũ Kiên ngồi xuống chiếc ghế dành cho khách ngay trước bàn làm việc của thầy, còn thầy thì đi vòng ra sau bàn và ngồi xuống chiếc ghế của riêng mình.
Trong lúc thầy Trần đang loay hoay lục lọi xấp giấy tờ, tài liệu trên bàn thì Vũ Kiên tranh thủ nhìn quanh căn phòng. Đây chỉ là 1 căn phòng làm việc nhỏ, nhỏ như phòng của trợ lý giám đốc Xuân Tùng án ngữ ngay trước cửa phòng giám đốc ở công ty Thiên Ấn mà có 1 lần Vũ Kiên đã từng bước vào gửi tài liệu của phòng Marketing cho giám đốc thông qua trợ lý Xuân Tùng của anh ta, còn phòng làm việc riêng của Hoàng Minh thì Vũ Kiên chưa từng có dịp bước vào.
Văn phòng của thầy Trần là 1 kiểu văn phòng cơ bản thường thấy trong các trường học, chỉ bao gồm bộ bàn ghế làm việc với 1 chiếc điện thoại bàn màu trắng và mấy đống tài liệu xếp trên bàn, 1 chiếc tủ sách có cửa bằng kính đặt phía sau lưng thầy ngồi. Vũ Kiên liếc sơ, thấy bên trong xếp đầy sách cả tiếng Việt lẫn tiếng Anh khiến cho nó bất giác cảm thấy khâm phục thầy vì đã (hoặc sẽ) đọc hết đống sách này. Trên ngăn giữa của tủ sách còn có 1 quả địa cầu cỡ nhỏ mà Vũ Kiên nghĩ nó chỉ có tác dụng làm màu cho đẹp, cho ra dáng văn phòng của giáo viên thôi chứ ai hơi đâu mà căng mắt ra xem cái bảng đồ thế giới bé tẹo bằng quả bóng nhựa của con nít ấy. Cạnh bên kệ sách là 1 chiếc tủ bằng thiếc 2 ngăn có khóa, bên trên đặt 1 bình hoa giả màu hường trông khá quê mùa và sến xẩm, còn trong góc phòng là mấy chiếc ghế được xếp lại, dựa vào tường phòng khi có nhiều khách đến thì lấy ra dùng. Tuy căn phòng rất nhỏ nhưng Vũ Kiên biết đối với 1 trường học mà giáo viên có cả văn phòng riêng như thế này đã là tốt lắm rồi, dù sao cũng thoải mái hơn nhiều so với ngồi làm việc trong 1 văn phòng tập thể.
- Trước hết, tôi muốn cho em xem kết quả học tập của mình! – Thầy Trần vừa nói vừa rút từ trong đống giấy trên bàn ra 1 xấp tài liệu mỏng.
- Kết quả học tập của em không khả quan lắm, nếu không muốn nói là rất tệ, Kiên à! – Thầy tiếp lời, tay mở xấp tài liệu ra.
Vũ Kiên hơi hồi hộp, chăm chú nhìn vào xấp tài liệu thầy Trần đang mở ra.
- Đây là bài kiểm tra trong lớp và bài thi giữa kỳ của em, em xem đi! - Thầy Trần rút từ trong xấp tài liệu ra rồi đưa cho Vũ Kiên 2 bài kiểm tra, 1 bài khổ giấy nhỏ, bài kia khổ lớn hơn, chính là bài kiểm tra bộ phận và bài thi giữa kỳ của nó.
Đập vào mắt Vũ Kiên là những nét chữ viết bằng màu mực đỏ chói cùng với các ký hiệu khoanh tròn, gạch dưới tràn ngập khắp bài kiểm tra của nó. Tiếp tục lật ra những mặt sau, Vũ Kiên thấy cũng tương tự, những nét mực đỏ của thầy Trần nhiều đến nỗi như muốn phá nát bài làm của nó. Vũ Kiên có cảm giác như ông thầy này chấm xét nét cả từng dấu chấm, dấu phẩy của nó trong bài.
Bài kiểm tra trong lớp của nó là 4, bài thi giữa kỳ của nó thậm chí còn tệ hơn, nguyên 1 con điểm 3 với những đường cong tròn trĩnh, kèm theo 1 lô lốc những lời phê bình bên cạnh, nào là “lập luận yếu, không thuyết phục”, “dẫn sai ví dụ”, “không thuộc lý thuyết”… Thật sự Vũ Kiên cũng không ngờ là lên đại học mà vẫn còn có người chấm điểm cái kiểu như ở trường trung học thế này.
- Điểm bộ phận của em là 4, còn bài thi giữa kỳ của em chỉ có 3. Em hiểu nguy cơ mà em đang đối diện chứ, Vũ Kiên? – Thầy Trần hỏi.
- Dạ… 
Vũ Kiên rầu rĩ đáp. 1 điểm 4 trong lớp, cộng với 1 điểm 3 giữa kỳ, tất cả đã chiếm đến 60% kết quả học tập của môn này rồi, chỉ còn 40% điểm thi cuối kỳ nữa thôi, trong khi điểm trung bình môn từ 5 trở lên mới được công nhận là đậu, mà với tình hình điểm số lẹt đẹt như hiện giờ, cộng với cái môn học phức tạp và ông thầy khó tính như thế này thì Vũ Kiên hoàn toàn không có cơ sở để đảm bảo chắc chắn rằng mình sẽ thi cuối kỳ được điểm cao để kéo điểm trung bình lên được tối thiểu là 5 phẩy. Như vậy, khả năng Vũ Kiên rớt, phải học lại môn này là rất lớn, mà 1 khi phải học lại thì sẽ rất phiền phức vì hiện nay trường nó đã đào tạo theo cơ chế tín chỉ, nghĩa là nếu rớt 1 môn học thì không được thi lại mà phải theo dõi khi nào trường mở lớp tiếp theo dạy môn đó thì đăng ký, đóng tiền học lại từ đầu mới được thi, mà cũng chưa chắc là kỳ sau trường có mở môn này không, hay là đến tận sang năm mới mở nữa. Ngoài chuyện tốn thời gian, tốn tiền bạc, Vũ Kiên còn nghĩ đến cảnh khi lũ bạn quỷ sứ trong lớp biết tin mình bị rớt thì sẽ chọc quê như thế nào, cho nên nó tự nhủ trong lòng không thể để rớt môn này được. 
- Bây giờ điểm của em thấp quá, dưới 4 phẩy rồi, trong khi tối thiểu là 5 phẩy mới đậu. Em tính sắp tới học hành như thế nào đây? – Thầy Trần hỏi.
Bây giờ thì Vũ Kiên mới nhận ra là từ lúc vào phòng thầy Trần đã đổi cách xưng hô, không còn gọi nó là “cậu” nữa mà đã chuyển qua gọi là “em”, nghe có vẻ thân mật hơn.
- Dạ, em sẽ cố gắng hết sức… - Vũ Kiên đáp.
- Liệu sự cố gắng của em có thể vực dậy điểm số của mình ở 1 khoảng cách xa như thế không, nhất là với cách chấm thẳng tay của tôi?
Tuy Vũ Kiên rất vô tư nhưng nó cũng lờ mờ nhận ra ẩn ý trong câu nói của thầy Trần. Nó đoán là thầy Trần đang muốn ra điều kiện gì đó, chắc là nó phải đi quà cáp, tiền bạc… cho thầy thì may ra mới được ổng cho qua môn này. Gì chứ vụ này thì Vũ Kiên thấy nhan nhản, hồi còn học ở dưới quê mấy đứa trong lớp nó cứ tới dịp Tết, Trung thu, 20 tháng 11… là lại tranh thủ tới nhà thầy cô biếu xén thứ này thứ nọ để mong thầy cô chiếu cố và nương tay khi chấm điểm. Nhưng cũng tùy vào giáo viên, người nào ngay thẳng thì họ không nhận, còn ngược lại thì cứ nhận tuốt, cá biệt còn có người trơ trẽn đến mức vòi học sinh thứ này thứ nọ nữa. Vũ Kiên không ngờ ông thầy này thuộc nhóm thứ 3, chưa chi đã bóng gió ra điều kiện cho nó.
Vũ Kiên thử xuống nước năn nỉ ông thầy của mình, với mục đích thăm dò xem ông ta muốn gì:
- Mong thầy giúp đỡ em, em sẽ cố gắng hết sức…
Nếu em cứ tiếp tục học hành như thế này thì chắc chắn sẽ nắm vé học lại môn này rồi đó! Tôi sẽ ra đề và chấm bài 1 cách khách quan để đảm bảo công bằng cho mọi người trong lớp – Thầy Trần tỏ vẻ cương quyết.
- Xin thầy giúp em với, em không thể rớt môn này được! – Vũ Kiên tiếp tục năn nỉ, vẻ cương quyết của thầy Trần làm nó hơi lo.
- Thôi được rồi, từ nay tôi sẽ chiếu cố đến em và có thể giúp em vượt qua môn này, chỉ cần em nghe theo lời tôi là được.
- Dạ, em sẽ vâng lời thầy mà! – Vũ Kiên mừng thầm khi biết mình có cơ hội vượt qua được môn học trời đánh này.
- Vũ Kiên đâu hề biết rằng nó mừng 1 thì thầy Trần mừng 10 khi biết con mồi đã rơi vào bẫy, và mình đang là kẻ nắm “quyền sinh sát” thằng nhóc trong tay. Cảm thấy đã đến lúc hành động, thầy Trần nói: “Em cứ xem bài của mình đi, chỗ nào thắc mắc cứ hỏi tôi!” Nói xong, anh đứng dậy, khoan thai rời khỏi chỗ ngồi của mình, đi vòng qua phía bên kia bàn, nơi Vũ Kiên đang chăm chú nhìn vào 2 bài kiểm tra của mình để xem có cần hỏi gì không.
Vũ Kiên đang đọc bài nhưng cũng biết được là thầy Trần đang đứng ngay sau lưng nó, điều đó làm nó hơi khó chịu và mất tự nhiên, có cảm giác như đang làm bài mà có giáo viên đứng ngay sau lưng nhìn chằm chằm vào bài của mình.
Thầy Trần đang đứng ngay sau lưng Vũ Kiên, chăm chăm nhìn nó, bàn tay trái của anh xoa xoa nơi hạ bộ của mình, gương mặt đầy thèm khát. Con cặc bên trong quần anh đang dần căng lên. Chỉ cần ngắm cái body của thằng nhóc và tưởng tượng đến cảnh làm tình cùng nó thôi cũng đủ khiến anh phải phát nứng rồi. Thời gian không còn nhiều nữa, anh phải hành động ngay. Với niềm tin rằng mình là người đang nắm đằng chuôi, anh khá tự tin rằng kế hoạch gạ tình đổi điểm của mình sẽ thành công. Trong trường hợp thằng nhóc chống đối hay không đồng ý thì đơn giản thôi, điểm thi cuối kỳ của nó sẽ là 1 con 4 nữa, cỡ nào anh chấm cũng được.
Thật ra, thầy Trần đã “tia” Vũ Kiên ngay từ ngày đầu tiên bước vào lớp. Thằng nhóc có khuôn mặt baby trong cơ thể của 1 người đàn ông trưởng thành đã quyến rũ anh, khiến cho anh luôn thèm khát nó. Thế cho nên, anh đã âm thầm lập ra 1 kế hoạch để có thể đưa thằng nhóc vào tròng, bằng cách “đì” nó sói trán, cho điểm thấp lè tè, để từ đó có thể gây áp lực đối với nó. Người ta thường dùng chiêu này để vòi tiền, vòi quà cáp, còn anh thì không cần những thứ đó. Cái anh cần chính là… tình dục với thằng học trò của mình. Hôm nay, thời cơ thực hiện âm mưu đã chín muồi, anh đã dụ được thằng nhóc lên văn phòng riêng của mình với danh nghĩa là trao đổi về chuyện học hành, đồng thời dọa cho nó khiếp vía về nguy cơ học lại của mình. Rõ ràng, trong chuyện này, anh là người có lợi thế hơn cả. Nếu thằng nhóc mà không biết điều thì nguy cơ học lại sẽ nắm chắc trong tay.
- Em có biết chỗ này tại sao tôi lại phê là “dẫn sai lý thuyết” không Kiên? – Thầy Trần cúi người xuống, chỉ tay vào 1 chỗ viết đầy mực đỏ trong bài thi giữa kỳ của Vũ Kiên – Là vì em đã nhầm lý thuyết giữa chương 2 và chương 3. Thay vì ở đây phải dẫn lý thuyết chương 2 thì em lại làm lý thuyết chương 3, đã vậy còn ghi không chính xác và đầy đủ nữa. Em có học bài trước khi thi không Kiên?
Vũ Kiên chợt khựng người lại, cùi chỏ nó đang chạm vào 1 bộ phận nào đấy mềm mềm và hơi âm ấm trên người thầy Trần khi thầy cúi xuống để chỉ bài cho nó.
Thì ra cúi xuống chỉ bài chỉ là cái cớ để thầy Trần kê vùng hạ bộ đang cương cứng của mình vào cùi chỏ của Vũ Kiên, để thăm dò thái độ thằng nhóc như thế nào.
Vũ Kiên nhích tay mình lùi vào trong để tránh không cho cùi chỏ của mình đụng trúng cái bộ phận nhạy cảm kia của thầy nữa, hay nói đúng hơn là chính cái của nợ đó đã tự tiện chạm vào tay nó trước. Sau đó, Vũ Kiên mới trả lời câu hỏi của thầy Trần:
- Dạ, em có học bài, nhưng tới khi làm bài em tự nhiên không nhớ rõ nữa…
- Có phải em xem thường bộ môn của tôi nên không chịu học bài thi nghiêm túc đúng không? Đã vậy tôi sẽ cho em thấy hậu quả của việc xem thường môn học, xem thường giáo viên là như thế nào – Thấy Vũ Kiên nhích tay sang chỗ khác, thầy Trần tỏ vẻ không vừa ý, bèn giả vờ lên giọng dọa nạt thằng nhóc.
- Thưa thầy, không phải, em không hề có ý nghĩ xem thường môn nào hết, lại càng chưa bao giờ dám xem thường thầy mà ngược lại, em rất ngưỡng mộ thầy… - Vũ Kiên thấy thầy Trần tức giận thì liền cuống cuồng thanh minh.
- Ngưỡng mộ tôi ư? Ngưỡng mộ ở điểm nào? 
- Em… Thầy đã đi du học ở nước ngoài về, lại đọc nhiều sách, có phương pháp giảng bài hiện đại nên… nên em rất ngưỡng mộ thầy.
Vừa nói, Vũ Kiên vừa liếc nhìn cái thứ ban nãy đã ấn vào cùi chỏ của mình. Nó thấy phía trước quần tây của thầy Trần hơi cộm lên so với bình thường, lẽ nào… lẽ nào bên trong thầy đang cương cứng?
Im lặng trong vài giây, bỗng nhiên thầy Trần hỏi:
- Em có muốn điểm mình cao hơn không Kiên? 
- Dạ có chứ! 
Vũ Kiên thật thà trả lời, mắt vẫn không rời phần hạ bộ của thầy Trần. Vì nó đang ngồi, còn thầy Trần thì lại đứng kế bên khiến cho tầm mắt nó ngang bằng với vùng dưới thắt lưng của thầy, cho nên nếu muốn tránh không nhìn vào chỗ đó thì cũng hơi bị khó.
- Như tôi đã nói ban nãy, nếu muốn điểm mình được cải thiện thì em phải nghe lời tôi, và chính miệng em cũng đã đồng ý như vậy rồi. Vậy, tôi có thể cho em đậu môn này, thậm chí còn có thể có điểm trung bình cao nhất lớp luôn, nếu em chịu làm việc này cho tôi.
Dứt lời, thầy Trần đã nhanh chóng kéo phéc-mơ-tuya chiếc quần tây của mình xuống và, bằng 1 thao tác thật nhanh, 1 khúc thịt màu hồng, dài và đầy gân guốc có cái đầu bóng lưỡng đã bày ra trước mắt Vũ Kiên, đung đưa lên xuống như đang trêu ngươi nó.
Vũ Kiên cảm thấy sốc vì mọi chuyện diễn ra quá nhanh và quá bất ngờ. Chỉ 1 tiếng “roẹt” của phéc-mơ-tuya kéo xuống, sau đó là con cặc của thầy Trần đã bày ra ngay trước mắt nó, thuôn dài và đỏ hồng hào. Con cặc thầy đang ở trạng thái bán cương cứng mà đã dài như vậy rồi, không biết khi cương hết cỡ thì sẽ dài tới tận đâu.
- Em biết mình phải làm gì mà Vũ Kiên, nếu em muốn vượt qua môn này 1 cách dễ dàng hơn! - Thầy Trần nói.
Vũ Kiên không ngờ 1 gã đàn ông đang đứng thò cu ra ngay trước mặt người khác mà lại có thể nói những câu như vậy, nhưng nó không biết làm sao cả. Thì ra thứ thầy Trần gợi ý với nó ban nãy không phải là tiền bạc, cũng chẳng phải quà cáp mà chính là điều này đây. Thực sự thì Vũ Kiên đang rất khó nghĩ. Bây giờ nó có thể đứng lên và ra về ngay lập tức, đồng nghĩa với việc làm thầy Trần sôi máu lên vì đã trưng cặc ra trước mặt mà Vũ Kiên không thèm động đến, và việc rớt môn học này sẽ là hậu quả đương nhiên không thể tránh khỏi. Ngược lại, Vũ Kiên chỉ cần nhích tới thêm vài mươi phân, ngoan ngoãn mở miệng ra thì mọi chuyện sẽ đảo ngược hoàn toàn, không những qua được môn học này mà nó còn có thể qua với 1 số điểm cao nữa là đằng khác. Đôi khi, khoảng cách giữa 2 điều đối lập nhau, giữa học lại hay không học lại, giữa tốn tiền hay không tốn tiền, giữa mất thời gian hay không mất thời gian… lại chỉ cách nhau có vài mươi ce**imet. Trong trường hợp của Vũ Kiên, khoảng cách vài mươi ce**imet đó hoàn toàn có thể quyết định số phận 1 môn học của nó.
Thầy Trần vẫn kiên nhẫn đứng trưng cu trước mặt Vũ Kiên, chờ cho đến khi nó suy nghĩ xong và đưa ra quyết định cuối cùng – Ngậm hay không ngậm. Nhìn vẻ mặt và dáng vẻ suy nghĩ của nó, anh nghĩ khả năng nó sẽ chiều theo ý mình là lớn hơn. Tuy nhiên, để cho chắc ăn hơn, anh mới thử lòng thằng nhóc xem thế nào.
- Ok, có vẻ như em không muốn vâng lời cho lắm! Thôi được, em có thể ra về! 
Thầy Trần nói. Tay phải anh kéo mép quần lót nằm bên dưới gốc cặc ra để tay trái nhét cây hàng dài thượt của mình vào trở lại. Chiêu mèo giả vờ chê mỡ này của anh lập tức hiệu nghiệm. Ngay khi anh vừa nhét con cặc của mình vào lại trong quần, chưa kịp kéo phéc-mơ-tuya lên thì Vũ Kiên đã vội cất tiếng:
- Khoan thầy, em đã quyết định rồi!
Thầy Trần bỏ tay ra khỏi khóa quần, đứng yên nhìn xem thằng nhóc “quyết định” như thế nào.
Vũ Kiên nghĩ rằng đằng nào thì nó cũng đã quen với chuyện này rồi, cũng đã từng bú cặc và bị cặc đâm, cho nên thôi thì cứ nhắm mắt làm đại, có chết ai đâu, còn hơn là cứ ngoan cố để rồi phải gặp rắc rối về sau. Dù sao đó cũng chỉ là 1 con cặc thôi mà, cứ cho vào miệng ngậm ngậm, mút mút mấy cái cho xong chuyện thôi. Nghĩ thế, nó từ từ nhích đến gần thầy Trần hơn, tay hơi run run đưa lên chạm vào vùng hạ bộ đã trồi lên 1 cục của ông thầy dâm đãng.
Hôm nay thầy Trần mặc quần lót màu trắng. Vũ Kiên có thể thấy điều đó khi nó vạch phéc-mơ-tuya của thầy ra, chạm tay vào mép chiếc quần lót in hiệu gì đó mà nó không biết, rồi kéo cái mép bằng vải thun ấy về phía trước để lôi khúc gân ban nãy ra.
Con cặc của thầy Trần đã sổ ra, có vẻ mềm hơn ban nãy vì bây giờ Vũ Kiên thấy nó nằm xuôi xuống dưới. Tuy nhiên, nó vẫn còn rất dài so với chiều dài dương vật khi xìu của 1 người bình thường. Vũ Kiên tự hỏi khi xìu mà nó đã dài như thế này thì không biết khi cương lên sẽ dài đến mức nào, nhưng cho dù có dài bao nhiêu đi chăng nữa thì việc Vũ Kiên cần làm ngay lúc này là phải cho nó vào miệng đã. Nghĩ thế, nó bắt đầu cầm con cặc của thầy Trần trong tay, nhẹ nhàng sục lên xuống.
Từ khi được thằng học trò đẹp trai nắm lôi ra khỏi quần, con cặc của thầy Trần dần cương lên trở lại. Lúc đầu, con cặc chỉ mới lò được phần đầu khấc ra khỏi nắm tay của Vũ Kiên thôi nhưng rất nhanh sau đó, nó đã như cây thiết bảng của Tôn Ngộ Không, vươn dài ra đến nỗi Vũ Kiên nghĩ phải dùng 2 nắm tay của mình xếp chồng lên nhau thì họa may mới nắm hết được chiều dài của nó.

Chồng hẹn hò với cháu trai !

Là bạn học cùng nhau từ cấp 3, Nga đã tin tưởng vào tình yêu đầu cũng là nơi  gửi gắm thân phận của mình để cùng Huy đi đến suốt cuộc đời còn lại, ngỡ tưởng mình được hạnh phúc với quãng thời gian 6 năm yêu nhau và 16 năm chung sống, nhưng điều không ngờ lại đến với Nga.

Là một nhân viên của công ty về du lịch, Nga thường xuyên bận bịu với công việc của mình, luôn tin tưởng và yêu thương chồng bởi với từng ấy thời gian yêu nhau, chung sống cũng như quen biết thì Nga đã tin tưởng ở  trong lòng mình rằng anh ấy chỉ có mình và không có ai khác.
Một ngày chủ nhật, Nga được nghỉ ở nhà không phải đi làm như mọi khi. Trong lúc Nga đang hì hục dọn dẹp nhà cửa thì Huy cũng  vội vã mặc quần áo lịch sự rồi lên chiếc xe Liberty của mình rồi phóng vụt đi khuất khỏi tầm mắt của Nga. Nga thấy chiếc máy tính của chồng vẫn bật trên bàn mà không tắt đi, Nga định ra tắt hộ chồng thì thấy trên facebook có dòng tin nhắn hiện lên, đó chính là Tuấn cháu con nhà anh trai của cô, dòng tin nhắn với nội dung “anh đi chưa? Sao lâu thế, anh có đi không nếu anh không đi em sẽ đi với anh ta…” Nga nhìn dòng tin nhắn có vẻ khá bực, sao cháu mình dám gọi chồng của mình là anh??? Nga định chat lại mắng cho Tuấn sao lại dám xưng hô như thế với chú mình, thì ngay sau đó tin nhắn tiếp theo của Tuấn chat với Huy rằng “Em chán cái cảnh cứ phải vụng trộm thế này lắm rồi, em muốn được sống với cá tính thật và được bên anh mãi mãi chứ không phải như vậy…”
Nga như muốn ngã ngửa ra sau khi đọc được tin nhắn ấy, Nga tiếp tục kéo dòng tin nhắn giữa Tuấn và  Huy ở phía trên. Nga bất ngờ hơn khi thấy những dòng tin đầy tình cảm của hai người, cả những bức ảnh hai người  chụp chung trên chính chiếc giường của mình và chồng hơn thế nữa lại đang trong tình trạng “nude” phần trên và chỉ che bên dưới với chiếc chăn mỏng, hai người chụp ảnh với nhau như thể đó là một cặp mà với những tư thế kèm theo những lời ngọt ngào mà Nga chưa được nghe bao giờ từ người chồng của mình. Nhưng những lời đó lại được dành cho chính người cháu ruột mà thường xuyên qua nhà chơi.
Tưởng rằng cháu mình quý cô chú nên thường xuyên qua lại ở nhà mình, thậm chí còn thường xuyên ăn cơm ở đó với gia đình, hóa ra bấy lâu nay cô không biết và hiểu chính  người chồng mà đã cùng cô nằm chung chăn gối suốt nhiều năm qua đã không như cô nghĩ với cái vẻ bề ngoài “menly” ấy. Nga như muốn vỡ òa con tim trong nỗi buồn, thà rằng chồng mình ngoại tình với một cô gái nào đó thì còn đỡ, đằng này lại là một người con trai mà lại không là ai khác đó chính là đứa cháu của mình.
Bây giờ thi Nga cũng đã hiểu mỗi lần chồng mình thường báo đi công tác mấy ngày cuối tuần đó, thực ra không phải đi công tác mà là đi nghỉ mát cùng với đứa cháu trai của mình. Đọc qua những dòng tin nhắn mà nước mắt của Nga không sao giữ được, Nga đau không chỉ đơn giản là do biết chồng mình là “gay” mà cô đau bởi bấy lâu nay người cô luôn tin tưởng đã lừa dối cô quá nhiều và cô cũng chỉ như chiếc bình phong chắn  cho mối tình vụng trộm của chồng và cháu trai mình mà thôi.
Giờ đây Nga đã dần nhận ra vì sao khi yêu nhau và cả những ngày chung sống bên nhau, Huy chưa bao giờ nói những lời ngọt ngào với cô, những lần được đi chơi nghỉ mát cùng nhau có lẽ cũng chỉ đếm được trên đầu ngón tay, và cô cũng đã hiểu vì sao đứa cháu mình thường đến nhà vào những lúc cô không có nhà. Choáng với với sự thật ấy, cô như muốn sụp đổ hoàn toàn, thực sự cả trong mơ cô cũng không dám nghĩ đến điều đó. Người cô yêu nhất chính là người làm cô đau.
Cô  cũng muốn tìm lối giải thoát cho cả ba, nhưng còn đứa con đang học lớp 10 cùng với gia đình thì sẽ phải làm sao? Cô không biết mình cần làm gì nữa không thể đứng vững trước trường hợp như vậy, rồi sau này gặp mặt người chồng và người cháu mình, cô phải làm gì? Cô cũng muốn chồng mình và cháu được bên nhau bởi cô không kỳ thị những người đồng tính, nhưng những gì đã và đang diễn ra làm cô hoang mang hoàn toàn, nửa muốn chia tay chồng giúp chồng giải thoát, nửa còn lại với những suy nghĩ cho gia đình, người thân. Cô không biết mình phải làm sao nữa.
                                                                       Tiệp Cận